Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Ba Năm Giả Chết Bạo Quân Hắc Hóa Chương 12: Sự Nghi Ngờ

Cài Đặt

Chương 12: Sự Nghi Ngờ

Dứt lời, Tào công công nhìn hai quyển sách trong tay mình khóe miệng giật giật, rồi dâng lên. Giang Lan Dạ liếc nhìn một cái, sau đó lập tức buông thõng tay cũng không định cầm lấy, vẻ chán ghét thể hiện rõ ràng trên mặt.

"Đây là sách của trẫm?"

Tống Nghi nhịn cười: "Bệ hạ, tần thiếp không cố ý nhưng cái này... quả thật là sách của Bệ hạ."

Lại là một khoảng im lặng đặc biệt dài. Tống Nghi nghĩ, có lẽ Giang Lan Dạ đã tính toán trong lòng xem phải giết nàng thế nào để hả giận rồi.

Giang Lan Dạ cuối cùng cũng mở miệng: "Nước bọt của ngươi có thể nhiều đến thế sao?" Vô cùng kinh ngạc.

Tào công công vô cớ ho khan một tiếng nghẹn đến đỏ cả mặt. Tống Nghi giờ chỉ muốn đâm đầu vào Giang Lan Dạ mà chết cho xong.

"Hai quyển sách này của Bệ hạ, tần thiếp sẽ tìm cách đền bù..." Ngươi là một đế vương! So đo tính toán với hai quyển sách làm gì chứ!

Giang Lan Dạ hỏi nàng: "Biết viết chữ không?"

"Tần thiếp biết viết." Chỉ là viết rất xấu thôi.

Sắc mặt hắn dịu đi thản nhiên nói: "Từ đêm nay, mỗi đêm ngươi đều phải đến Kim Loan Điện. Khi nào chép xong hai quyển sách này, khi nào mới được về."

Dứt lời không đợi Tống Nghi nói gì hắn ra hiệu cho Tào công công trực tiếp mang đến một xấp giấy: "Cứ ngồi trước cái bàn đó mà chép không được bỏ sót một chữ nào."

Dù sao cũng có cách giải quyết rồi tốt hơn là mất mạng. Tống Nghi đi đến ngồi xuống, cung nữ bên cạnh mài mực cho nàng. Tống Nghi chọn một cây bút trông vừa tay, cố gắng nhớ lại tư thế cầm bút.

Ba năm trước nàng đã viết chữ như gà bới, khi đó Giang Lan Dạ cứ nhất quyết muốn dạy nàng, cầm tay chỉ dạy nhiều ngày kết quả chẳng tiến bộ chút nào.

Hoặc là viết không phân biệt được nét ngang sổ, phẩy, mác, nhìn xa xa là một cục đen thui, hoặc là viết chữ rất lớn, có thể nhận ra đó là một chữ nhưng một tờ giấy cũng chẳng viết được mấy chữ.

Nàng gượng gạo cầm bút chấm mực. Sau đó, nàng nhận ra một chuyện. Vân Quý Phi không biết viết chữ bằng loại bút này viết rất xấu.

Nàng cũng không biết dùng cũng viết rất xấu. Giờ đây vừa đặt bút xuống, chẳng phải đã lộ tẩy rồi sao?

Giá mà bản thân ba năm trước viết chữ đẹp hơn một chút thì giờ nàng cố ý viết xấu lại dễ dàng! Nhưng cố ý viết đẹp thì không hề dễ dàng chút nào!

Tống Nghi cứng người bất động hồi lâu, Giang Lan Dạ chậm rãi đi tới đứng bên cạnh nàng, lạnh lùng nói: "Viết đi."

Tay nàng run lên, một giọt mực trực tiếp rơi xuống tờ giấy trắng tinh. Mực nhanh chóng loang ra, tờ giấy này không thể dùng được nữa. Giang Lan Dạ nói: "Đổi tờ khác."

Đổi thêm một trăm tờ nữa cũng vô ích thôi. Tống Nghi muốn khóc không ra nước mắt.

"Cái đó, Bệ hạ, thực ra tần thiếp vừa rồi đã lừa người tần thiếp xuất thân là cung nữ, hoàn toàn không biết viết chữ."

Giang Lan Dạ nheo mắt lại giọng điệu nguy hiểm: "Ồ? Nói vậy là ngươi đã phạm tội khi quân?"

Tống Nghi vội vàng đổi lời: "Thực ra không phải, chữ của tần thiếp không thể đăng lên đại nhã chi đường sợ làm bẩn mắt Bệ hạ."

Thực ra... người trước mắt này nếu không phải vì vết sẹo trên mặt và giọng nói khác thường thì bất kể là mày mắt hay dáng người hay khí chất, đều cực kỳ giống nàng. Nhưng nàng ta quá đỗi rụt rè quả thật giống người xuất thân từ cung nữ.

"Bệ hạ..."

Tống Nghi vừa định mở miệng nói đột nhiên tai nàng bị Giang Lan Dạ chạm vào, sau đó mạng che mặt nhanh chóng tuột xuống.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc