Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong cung, tại Tẩy Y Cục.
Tống Nghi, mặt mang mạng che đang run rẩy dùng sức vò giặt xiêm y trong chậu. Đây là ngày thứ hai nàng xuyên thư trở lại cũng là lần thứ hai nàng xuyên không! Lần trước xuyên thư là ba năm về trước.
Nàng khi ấy trở thành nữ nhân bên cạnh bạo quân Giang Lan Dạ của triều đình, ngày ngày bị hắn giam cầm trong Kim Loan Điện. Bỗng dưng, một hệ thống xuất hiện trong đầu nàng, giao phó nàng nhiệm vụ phải trở thành bạch nguyệt quang không thể thay thế trong lòng bạo quân.
Thế nhưng, Giang Lan Dạ tính tình âm u, lạnh lùng vô tình tựa như một khối băng ngàn năm. Để có thể trở về thế giới hiện đại, Tống Nghi ngày đêm quấn quýt bên Giang Lan Dạ, dạy hắn biết hỉ nộ ái ố thấu hiểu yêu hận ly sầu khiến hắn triệt để yêu nàng, phong nàng làm Vân Quý Phi.
Từ đó núi băng tan chảy, nhiệm vụ hoàn thành nàng không một lời từ biệt, dứt khoát quay về hiện đại.
Tưởng rằng mọi chuyện đã kết thúc, sau ba năm sống một cuộc đời dư dả ở hiện đại, nào ngờ hôm qua nàng bỗng nhiên xuyên trở lại mà không hề có dấu hiệu báo trước!
Tống Nghi không biết tình hình trong cung hiện giờ ra sao không biết Giang Lan Dạ đã phản ứng thế nào sau khi nàng biến mất và liệu hậu cung có nạp thêm giai nhân mới nào không.
Nhưng điều duy nhất nàng có thể khẳng định là bạo quân chắc chắn hận nàng đến thấu xương. Có lẽ, sau ba năm tìm kiếm trong tuyệt vọng, bạch nguyệt quang trong lòng Giang Lan Dạ đã biến thành hắc nguyệt quang rồi.
May mắn thay khi Tống Nghi xuyên vào, nàng đang ở trong Tẩy Y Cục. Nàng sợ các cung nữ nhận ra dung mạo nàng giống hệt vị Quý phi ba năm trước bèn nói dối mình bị phong hàn rồi đeo mạng che mặt.
Việc cấp bách nhất bây giờ là nàng phải tìm ra cách trở về hiện đại lần nữa. Một khi bị bạo quân phát hiện sự tồn tại của nàng e rằng sẽ tan thành tro bụi.
Đang mải suy tính, bỗng nhiên tiếng giặt giũ của cung nữ bên cạnh chợt ngừng lại theo sau là tiếng tất cả đồng loạt quỳ xuống: "Nô tỳ tham kiến Bệ hạ."
Tống Nghi: "..."
Động tác giặt y phục của nàng khựng lại toàn thân cứng đờ.
Một chuỗi tiếng bước chân không nhanh không chậm vang lên rồi một đôi giày thêu rồng màu vàng rực xuất hiện ngay trước mắt Tống Nghi. Nàng gượng gạo nâng cổ, cố nén sự run rẩy khắp người, từ từ ngẩng đầu lên.
Giang Lan Dạ, mình mặc long bào lạnh lùng cúi nhìn nàng. Ba năm không gặp, ánh mắt hắn còn lạnh lẽo vô tình hơn xưa.
Hắn đăm đăm nhìn chằm chằm vào đôi mày mắt đang lộ ra của Tống Nghi, tựa như độc xà dò xét con mồi từng chút một quét qua cảm giác ẩm ướt lạnh lẽo như thủy triều ập đến.
"Tham... tham kiến Bệ hạ."
Tống Nghi vì quá sợ hãi, giọng nói cũng trở nên khàn đặc.
Giang Lan Dạ bỗng cong môi cười ánh mắt tràn đầy sự bạo ngược tàn khốc: "Ái phi, trẫm tìm nàng thật khổ sở..."
Tống Nghi vội vàng quỳ xuống nói: "Nô tỳ không biết Bệ hạ đang nói gì!"
Phía sau Giang Lan Dạ có mấy vị thái giám đi theo, Tổng quản thái giám Tào công công bên cạnh hắn đã quá quen với cảnh này.
Từ khi Vân Quý Phi đột ngột biến mất khỏi cung, Giang Lan Dạ liền như phát điên lục tung cả hậu cung, mỗi tấc đất hắn đều cho người tìm kiếm.
Ngay cả cung nữ, thái giám hầu cận Vân Quý Phi cũng bị đưa đi tra hỏi nhưng chẳng ai biết nàng đã đi đâu. Một người sống sờ sờ cứ thế biến mất không dấu vết.
Giang Lan Dạ tìm nàng ròng rã một năm sau một năm, có kẻ run rẩy đoán rằng Vân Quý Phi đã chết. Ngay lập tức kẻ nói ra lời suy đoán đó liền bị lôi ra chém đầu.
Đến năm thứ hai, Giang Lan Dạ như kẻ mất trí không ngừng mở tuyển tú mà tiêu chuẩn của hắn hoặc là dung mạo giống Vân Quý Phi hoặc là vóc dáng tương tự, hoặc là tính cách tương đồng.
Thậm chí có người chỉ vì giọng nói có chút giống nàng cũng sẽ bị Giang Lan Dạ nạp vào hậu cung. Hậu cung có vô số "Vân Quý Phi" nhưng trớ trêu thay, chẳng ai trong số họ là Vân Quý Phi thật sự.
Từ đó về sau, Vân Quý Phi chân chính chỉ còn sống trong ký ức của Giang Lan Dạ. Hắn không bao giờ sủng hạnh bất kỳ ai bất luận các phi tần hậu cung có khóc lóc van xin thế nào, hắn vẫn trước sau như một không gần nữ sắc.
Chỉ là, mỗi đêm hắn đều triệu một phi tần đến Kim Loan Điện rồi cho nàng ngồi trước mặt mình cứ thế im lặng nhìn chằm chằm nàng nửa đêm rồi mới chìm vào giấc ngủ.
Trong khoảng thời gian này bất cứ khi nào Giang Lan Dạ nhìn thấy người nào đó giống Vân Quý Phi hắn đều nói ra câu nói kia:
"Ái phi, trẫm tìm nàng thật khổ sở."
Nữ tử trước mắt cũng vậy. Thật đáng thương lại sắp bị bắt đi làm thế thân rồi.
Tào công công đứng bên cạnh cẩn trọng hỏi: "Bệ hạ, vị cung nữ này cũng..."
Giang Lan Dạ trầm giọng nói: "Trước tiên đưa về Kim Loan Điện."
"Vâng."
Tống Nghi nghe lời này lập tức tràn ngập sự bài xích. Kim Loan Điện, bề ngoài trông tráng lệ lộng lẫy nhưng thực chất bên trong quanh năm lạnh như hầm băng lại vô cùng tĩnh mịch.
Nàng căn bản không thể từ chối Giang Lan Dạ. Quyền lực của đế vương, vốn dĩ là vô lý như vậy. Nàng run rẩy cả đôi chân khó khăn đứng dậy, im lặng theo sau Tào công công.
Giang Lan Dạ sải bước rời đi, nàng ra sức cúi đầu thật thấp không dám lên tiếng.
Tào công công biết nàng đang căng thẳng, tùy ý hỏi: "Ngươi tên là gì?"
Nàng im lặng một lát sau đó cố ý ép giọng nói khẽ: "Nô tỳ tiện danh Y Y." Tống Nghi, Y Y, chỉ là cách đọc có chút tương tự mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)