<!---->Giang Trần lạnh lùng cười nói:
- Vậy nhị giáo chủ cảm thấy Lưu Ly vương thành ta nên làm thế nào? Đi cứu viện khắp nơi, ở đâu cần giúp thì chúng ta chạy tới đó sao?
Ngữ khí của Giang Trần bỗng nhiên phát lạnh:
- Thực không dám dấu, nếu như lần này không phải muội muội ta đau khổ nhờ vả, lại tăng thêm ta bội phục Nguyệt Thần giáo các ngươi có cốt khí, chỉ sợ ta cũng sẽ không tới cứu cacs ngươi. Các ngươi nói mồm nhẹ nhàng như vậy. Chỉ là mọi chuyện dưới trời đất này, không phải là chuyện của một mình Lưu Ly vương thành ta a.
Quả thực Giang Trần có chút khó chịu.
Những năm qua, kỳ thực thế lực khắp nơi trong cương vực nhân loại đối với Lưu Ly vương thành hắn không quá hữu hảo. Nhất là năm đó khi Đan Hỏa thành còn tồn tại, càng có rất nhiều thế lực nhắm vào Lưu Ly vương thành hắn.
- Giang Trần thiếu chủ bớt giận. Nguyệt Thần giáo ta đối với tác phong của Lưu Ly vương thành vẫn vô cùng khâm phục.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


