Thế nhưng mà, người bị thẩm phán kia, vậy mà một chút giác ngộ bị thẩm phán cũng không có!
Ánh mắt của Giang Trần tràn ngập nghiền ngẫm, nhìn Đan Cực Đại Đế.
- Đan Cực, ngươi nhảy đáp cả buổi, cũng đủ mệt rồi. Những ngày này, ngươi trăm phương ngàn kế đối phó Bổn thiếu chủ, cũng coi như lao tâm lao lực.
- Cả đám ra vẻ đạo mạo, lời lẽ chính nghĩa, bày ra một bộ đạo đức. Các ngươi giả bộ như vậy, thật sự không mệt mỏi sao?
- Ghen ghét ta, đỏ mắt ta, muốn đoạt bảo vật của ta, những điều này đều là sự tình quá bình thường. Các ngươi có bản lĩnh, cứ việc đến mạnh mẽ lấy, Bổn thiếu chủ sẽ bội phục các ngươi là lưu manh. Bất quá, hết lần này tới lần khác muốn bày một bộ ta là sứ giả Nhân tộc, cái này lại để cho người buồn nôn rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



