Hắn thực sự xem thường Vương Đằng, huống chi, Dục Đan Vương với Giang Trần vô cùng thưởng thức. Trên phương diện tình cảm, tự nhiên hắn sẽ nghiêng về phía Giang Trần.
Người vây xem chung quanh có vài vạn, một khi trở mặt, khắp nơi đều tràn ngập tiếng khiển trách, căn bản không phân rõ là từ miệng người nào nói ra.
Mọi người xem náo nhiệt, đúng, thế nhưng đại đa số đều là võ giả trung lập. Trong lòng những người này thị phi, trắng đen rõ ràng. Vương Đình đại phiệt từ đầu tới cuối kiêu ngạo như vậy, ngay từ đầu kẻ gây nháo sự là bọn họ, khiêu khích cũng là bọn họ. Đưa ra đề nghị đánh cuộc cũng là bọn họ.
Rõ ràng muốn ức hiếp Thái Uyên các người ta, hiện tại bị Đan Vương của Vi gia cho ăn quả đắng, ăn trộm gà không được mà còn mất nắm gạo. Muốn trốn nợ sao? Muốn hủy bỏ kết quả sao?
Những người vây xem chung quanh này không có đồng ý dễ như vậy.
Ngươi có thể hung hăng càn quấy, ngươi có thể hoành hành bá đạo, nhưng ngươi không thể ngang nhiên chà đạp dân ý, không thể ngang nhiên vũ nhục quy tắc mà tất cả mọi người tán thành.
Nguyện đánh cuộc thì phải nguyện chịu thua, nếu như một chút quy tắc cơ bản này cũng không thể tuân thủ, cho dù là ai cũng không chấp nhận nổi.
Cũng không phải mọi người đồng tình với kẻ yếu, nếu như người thua là Thái Uyên các, bọn họ cũng cho là nên đánh cược thì nên biết chịu thua.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



