Hắn không dám nắm tay Giang Trần, bởi vì hắn cảm thấy, Trinh Thì thần bí này có chút thâm bất khả trắc. Hắn không dám tùy tiện bắt tay người này.
Vi Kiệt tiêu sái cười nói:
- Lâm huynh, nói quá lời rồi. Vi mỗ gần đây thích kết giao bằng hữu. nếu như Lâm huynh cảm thấy Vi mỗ đáng giá kết giao, về sau chúng ta nên lui tới nhiều hơn.
- Lâm huynh cũng là người có vận khí tốt. Vị Trinh huynh này có thiên phú đan đạo thâm tàng bất lộ, bình thường rất ít ra tay, một khi ra tay không bao giờ thất thủ.
- Đúng, đúng.
Lâm Minh cảm thấy lời này vô cùng đúng, bệnh trạng của hắn bao nhiêu Đan Vương từng xem qua, đều bó tay chịu chết. Vị Trinh đại nhân này chỉ tùy ý xem qua vài lần, đã đem bệnh trạng của hắn nói ra rõ ràng. Đây tuyệt đối là chuyện mà người bình thường không thể làm được.
Người so với người tức chết người.
So với vị Trinh đại nhân này mà nói, những Đan Vương kia quả thực chính là hàng kém chất lượng, chỉ có hư danh.
Một đường cung kính tiễn đưa Giang Trần và Vi Kiệt ra của, Lâm Minh quả thực có xúc động muốn khóc lóc một hồi. Những bệnh trạng này đã tra tấn hắn quá lâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


