Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sao em đẹp như vậy Chương 14:

Cài Đặt

Chương 14:

Nguyên Nhất Nhất tạm thời không thể nghĩ thông suốt sự tình, rất nhanh liền vứt ra sau đầu quên mất.

Quý Trạm mấy ngày nay như cũ có chút bận, nhưng vẫn là cố gắng đến nhà ăn cơm cùng cô.

Tối nay hai người đang ăn cơm, Nguyên Nhất Nhất bỗng nhiên nhớ tới mấy ngày hôm trước lời Chung Tịnh nói với mình.

"Gần đây ở cùng nhau số lần nhiều hơn."

Nguyên Nhất Nhất cắn đầu đũa, ánh mắt phức tạp nhìn Quý Trạm.

Người ta nói "ba mươi như sói, bốn mươi như hổ", Quý Trạm cũng sắp đến tuổi ba mươi rồi, hơn nữa anh thường xuyên rèn luyện, chắc chắn thể lực và tinh lực đều càng thêm... khụ.

Hôm nay Quý Trạm ngồi ở vị trí đối diện Nguyên Nhất Nhất.

Lúc gắp thức ăn, Quý Trạm nhìn mắt Nguyên Nhất Nhất, "Nghĩ gì vậy? Không ăn cơm?"

Nguyên Nhất Nhất hoàn hồn, khẽ "a" một tiếng.

Quý Trạm thấy cô không có ý động đũa, cũng buông chén xuống, "Có việc gì sao?"

Nguyên Nhất Nhất vội lắc đầu, "Không có gì không có gì."

Nói xong, cô lập tức cầm lấy đũa, cúi đầu chuyên tâm ăn cơm, sợ một chút sơ sẩy lại bị Quý Trạm vác lên ném xuống giường.

Hả?

Nguyên Nhất Nhất chớp chớp mắt, sao lại nghĩ đến chuyện đó rồi?

Quý Trạm thấy mặt cô đột nhiên đỏ lên, buồn cười nói, "Nguyên Nguyên, em sao vậy? Nghĩ đến cái gì mà mặt đỏ như vậy?"

Nguyên Nhất Nhất mờ mịt nhìn Quý Trạm, ngón tay sờ lên mặt mình, "Mặt em đỏ hả?"

"Ừ." Quý Trạm gật đầu, "Đỏ lắm."

"Ôi chao, em không có gì đâu, anh mau ăn cơm đi ~" Nguyên Nhất Nhất gắp thức ăn cho Quý Trạm, che giấu sự bối rối hiện tại của mình.

Quý Trạm thấy cô không có gì, cũng không truy hỏi nữa.

"A Trạm, anh có nghỉ lễ 1/5 không?" Nguyên Nhất Nhất nói, "Em muốn hẹn Tịnh Tịnh đi chùa vào dịp đó, anh có thể đi cùng không?"

"Không thành vấn đề." Quý Trạm đề nghị, "Hay là rủ Liêu Kinh và Khương Hạc đi cùng luôn đi."

Nguyên Nhất Nhất cong cong đôi mắt, "Em cũng nghĩ vậy."

Nguyên Nhất Nhất "phụt" một tiếng bật cười, "Cũng hy vọng có tác dụng với Tịnh Tịnh."

-

Thời gian từng ngày trôi qua, rất nhanh, đã đến ngày Nguyên Nhất Nhất đăng truyện mới.

Sáng sớm chưa đến bảy giờ, Nguyên Nhất Nhất đã tỉnh, trằn trọc mãi không ngủ được, trong đầu cứ miên man suy nghĩ vẩn vơ, sợ "flop" thảm hại.

Cũng may hôm nay là thứ bảy, Quý Trạm không đi làm.

Quý Trạm dựa vào đầu giường nửa nằm, cánh tay đặt hờ lên người Nguyên Nhất Nhất, đầu ngón tay khẽ vuốt ve tóc cô.

Nguyên Nhất Nhất đột nhiên ngồi dậy, "A Trạm, em lo lắng quá."

"Đừng lo, không sao đâu."

Nguyên Nhất Nhất xoay người, dụi đầu vào lòng Quý Trạm, "Em gần bốn tháng không viết truyện rồi, tim cứ đập thình thịch, hồi hộp chết mất."

Quý Trạm cúi đầu, khẽ hôn lên đỉnh đầu cô, dịu dàng nói, "Nguyên Nguyên, chẳng phải em nói dù thành tích thế nào cũng phải giữ tâm trạng bình thường sao?"

Nguyên Nhất Nhất ngửa đầu trừng anh, "Nói thì nói vậy, nhưng vẫn cứ lo lắng mà."

Quý Trạm bật cười, vén chăn xuống giường.

Nguyên Nhất Nhất ngồi dậy, "Anh làm gì vậy?"

Quý Trạm vòng qua bên này Nguyên Nhất Nhất, rồi vén chăn lên, bế ngang cô lên.

"A Trạm!" Nguyên Nhất Nhất ôm lấy cổ anh, "Anh làm gì vậy?"

"Ôm em đi rửa mặt."

"Hả?" Nguyên Nhất Nhất ngoan cường chống cự, "Em không rửa mặt, em không dậy đâu, em muốn về giường!"

Quý Trạm lắc đầu, "Không được, em ở trên giường cứ nghĩ vẩn vơ thôi, anh đưa em ra ngoài chạy vài vòng."

Nguyên Nhất Nhất không dám tin, "Anh nói cái gì? Chạy vài vòng? Sẽ lấy mạng già của em đó! A Trạm! A Trạm trạm! A a a a a! Quý Trạm anh tha cho em đi!"

Nguyên Nhất Nhất siêu cấp ghét vận động.

Bắt cô chạy bộ, chẳng khác nào muốn lấy mạng cô.

Một tuần bảy ngày, Quý Trạm có năm ngày sẽ dậy sớm, chạy vài vòng trong khu dân cư rồi về nhà nấu cơm.

Quý Trạm chưa từng một lần nào có thể gọi Nguyên Nhất Nhất dậy đi chạy bộ mà cô lập tức chịu ra cửa.

Mỗi lần nhắc đến chuyện này, hai người quả thực chính là "Gia. Hiện ra dữ dội tràng", đương nhiên cuối cùng, Quý Trạm luôn có thể khiến Nguyên Nhất Nhất "tâm phục khẩu phục".

Nguyên Nhất Nhất bị lôi ra ngoài.

Chạy được nửa vòng, đầu óc cô mới coi như tỉnh táo hoàn toàn.

"Quý Trạm, anh thật đáng ghét, anh chạy thêm hai vòng nữa mang phần của em không phải tốt hơn sao." Nguyên Nhất Nhất bĩu môi, cả người đều kháng cự chạy bộ, nhưng hai chân vẫn rất thành thật đi theo chạy.

Quý Trạm bị lý lẽ của Nguyên Nhất Nhất chọc cười.

"Anh chạy thêm phần của em? Thế em có gầy đi được không? Nếu em dám nói em gầy đi được, anh mỗi ngày chạy gấp đôi phần của em."

"Hảo anh!" Nguyên Nhất Nhất vừa thẹn vừa giận, đẩy Quý Trạm hai cái, "Quý Trạm! Anh ghét bỏ em béo đúng không?"

Quý Trạm phản ứng lại, biết mình lỡ lời, mặt không biểu cảm nhìn về phía trước, "Không, em nghe nhầm rồi, anh nói là anh, sao anh có thể nói em."

Nguyên Nhất Nhất: ??? Bẻ lái mạnh như vậy thật sự ổn không?

Nói là hai vòng, thì đúng là hai vòng.

Có lẽ là tác dụng tâm lý, Nguyên Nhất Nhất cảm thấy chạy xong, người mình dường như uyển chuyển nhẹ nhàng hơn nhiều.

Sau buổi sáng bị Quý Trạm lôi đi chạy bộ, về nhà ngồi trước máy tính Nguyên Nhất Nhất mới cảm thấy tâm trạng bình tĩnh hơn không ít.

10 giờ 10 phút, chương đầu truyện mới của Nguyên Nhất Nhất được gửi đi từ hộp bản thảo.

Nguyên Nhất Nhất còn đăng một bài Weibo, tự mình nhắc nhở mọi người.

Cô bây giờ xem như đã nghiệm chứng câu nói kia, "Ba tháng không viết là người mới."

Nguyên Nhất Nhất ở thư phòng, ngồi xuống là hai tiếng đồng hồ.

Nếu không phải Quý Trạm kiên quyết lôi cô ra ngoài ăn cơm, cô có thể ngồi kiểm tra bình luận cả ngày.

Cũng may, khu bình luận vẫn ổn.

Nguyên Nhất Nhất yên tâm hơn chút, lúc này mới nhớ đến việc "chọc" biên tập.

Lúc đó, Quý Trạm đang ở phòng bếp rửa bát.

Nguyên Nhất Nhất khoanh chân ngồi trên ghế ở thư phòng, 【Chị Trạm Nhi, em đã đăng truyện rồi.】

Tin nhắn gửi đi, Nguyên Nhất Nhất phát hiện avatar của biên tập Trạm Nhi màu xám.

"Ai! Quên mất hôm nay là thứ bảy!"

Nguyên Nhất Nhất cười buông điện thoại, rồi đi ra ngoài giúp Quý Trạm một tay.

...

Thứ hai, biên tập gửi tin nhắn trả lời cô, không nói gì khác, chỉ bảo cô chăm chỉ viết bản thảo, đúng hạn cập nhật.

Nguyên Nhất Nhất trả lời một chữ 【OK】, avatar của biên tập lại chuyển sang màu xám.

Nguyên Nhất Nhất bực bội, "Sao dạo này cứ nói được hai câu là offline thế?"

Quý Trạm dạo này rất ít lên nick biên tập, chuyện lỡ lời chọc Nguyên Nhất Nhất không vui lần trước, vẫn luôn đè nặng trong lòng anh.

Quý Trạm biết, nếu mình không thú thật, chuyện này sẽ luôn đè nặng trong lòng anh, khiến anh khó chịu.

-

Một ngày trước khi đi chùa, Quý Trạm hẹn Liêu Kinh và Khương Hạc ra ngoài uống rượu.

Hai người còn tưởng là chuyện gì, không ngờ vẫn là chuyện Quý Trạm thú thật mình là 【Trạm Nhi】.

Quý Trạm im lặng uống rượu, sau hai chai, Khương Hạc ngăn anh lại.

Khương Hạc bất đắc dĩ, "A Trạm, cầu xin cậu mau đi thú thật đi được không?"

Quý Trạm liếc Khương Hạc, nhàn nhạt nói, "Cậu tưởng tôi không muốn sao? Cậu không có bạn gái, không hiểu cảm giác này."

"Được được được." Khương Hạc biết Quý Trạm say xỉn thì thế nào, liền chiều theo anh, "Tôi với Liêu Nhi đều không có bạn gái, cậu có bạn gái ghê gớm, được chưa?"

Khóe môi Quý Trạm nhếch lên một nụ cười, rất đắc ý, "Đương nhiên, tôi, phi thường ghê gớm."

Liêu Kinh nhỏ giọng phun tào với Khương Hạc, "Ghê gớm đến mấy cũng sợ bạn gái."

Giọng Liêu Kinh không lớn không nhỏ, vừa vặn lọt vào tai Quý Trạm.

Quý Trạm buông chén rượu, thở dài.

Liêu Kinh và Khương Hạc nhìn nhau, đồng thanh nói, "Về sau dịp 1/5 cậu mau chóng thú thật đi!"

Quý Trạm gật đầu, "Tôi cũng nghĩ vậy, các cậu nói xem, tôi nên bắt đầu từ đâu?"

Khương Hạc đẩy Liêu Kinh, "Chuyện của hai người bọn họ cậu rõ hơn tôi, cậu nghĩ ra chủ ý đi."

Đầu ngón tay Liêu Kinh gãi gãi chóp mũi, "Hay là... bắt đầu từ lần đầu tiên cậu và Nhất Nhất gặp nhau?"

"Cái chủ ý tồi tệ gì vậy." Khương Hạc xua tay, "Chẳng lẽ muốn A Trạm kể lại hết ba năm qua?"

Liêu Kinh im miệng.

Quý Trạm hai mắt sáng lên, anh đập hai tay xuống bàn, "Bang" một tiếng, "Ý kiến hay! Tôi sẽ bắt đầu kể từ lần đầu tiên gặp mặt!"

Khương Hạc - Liêu Kinh: ........

"Thôi, còn mấy ngày nữa, cứ chờ đi, hôm nay cứ uống với A Trạm đã, vài ngày nữa nghĩ chuyện thú thật sau."

Khương Hạc đồng ý.

Liêu Kinh lại gọi phục vụ mang rượu vào, ba người uống đến gần 1 giờ sáng mới kết thúc buổi tụ tập gần như "vắt óc" nghĩ kế này.

Trước đó Quý Trạm gọi điện thoại cho Nguyên Nhất Nhất, nói với cô chuyện tối nay anh uống rượu với Liêu Kinh và Khương Hạc, cũng nói nếu muộn sẽ về thẳng nhà mình, bảo Nguyên Nhất Nhất ngủ sớm.

Nguyên Nhất Nhất đồng ý.

Nghĩ Quý Trạm ngày thường cũng rất tự giác, đến giờ sẽ về nhà.

Trước khi ngủ, Nguyên Nhất Nhất gửi tin nhắn cho Quý Trạm, bảo anh về đến nhà thì báo cho cô một tiếng, nhưng đến khi Nguyên Nhất Nhất mơ màng ngủ thiếp đi, vẫn không nhận được tin nhắn của Quý Trạm.

Đêm nay, Nguyên Nhất Nhất đương nhiên không ngủ ngon.

Ngày hôm sau là ngày xuất phát đi chùa Diệu Duyên, bất quá để tránh chen chúc với người khác, mấy người quyết định buổi chiều mới đi.

Tối qua không có Quý Trạm ôm ấp sưởi ấm, Nguyên Nhất Nhất còn có chút không quen.

Ngáp một cái, Nguyên Nhất Nhất đi ra huyền quan, vừa mở cửa, "Bùm" một tiếng, một vật thể không rõ tên ngã vào nhà Nguyên Nhất Nhất.

Nguyên Nhất Nhất "a" một tiếng kêu lên, cơn buồn ngủ lập tức tan biến.

Nhìn kỹ lại, hóa ra là Quý Trạm.

Nguyên Nhất Nhất có chút hoảng hốt, ngồi xổm xuống bên cạnh Quý Trạm.

Người Quý Trạm nồng nặc mùi rượu, Nguyên Nhất Nhất vỗ vỗ mặt anh, "A Trạm? Tỉnh dậy đi!"

"Trời ơi, anh uống bao nhiêu rượu vậy hả? Sao như thể ngâm mình trong chum rượu thế này."

Người say thì nặng, Nguyên Nhất Nhất kéo không nổi Quý Trạm, liền xoay người đi vào bếp, rót một cốc nước đun sôi để nguội ra.

Nguyên Nhất Nhất ngồi xuống đất, đỡ nửa thân trên của Quý Trạm dậy, "A Trạm, tỉnh tỉnh, tỉnh dậy uống nước."

Quý Trạm mơ màng mở mắt, khẽ "ừ" một tiếng.

Nguyên Nhất Nhất đưa cốc nước đến bên môi Quý Trạm, Quý Trạm theo bản năng uống nước.

Một cốc nước cạn đáy, Quý Trạm mở to mắt.

"A Trạm? Đứng lên được không? Vào phòng ngủ thôi."

Quý Trạm lắc lắc đầu, hơi men khiến đầu anh bây giờ như muốn nổ tung, "Em......"

Nguyên Nhất Nhất đỡ một bên cánh tay anh, rất cố sức, "Em đỡ anh vào nằm, đừng ngủ ở đây, sẽ bị cảm lạnh."

Quý Trạm đứng dậy.

Nguyên Nhất Nhất dùng chân đẩy cửa đóng lại, đỡ người về phòng trên đường còn lầm bầm, "Không biết ngồi ngoài cửa bao lâu rồi, thật là, gọi điện thoại cho em chẳng phải em ra mở cửa sao? Lớn tuổi rồi, cũng không biết giữ gìn sức khỏe."

"Em là... bạn gái anh." Quý Trạm bỗng nhiên tỉnh táo lại.

Nguyên Nhất Nhất buồn cười, "Phản xạ có điều kiện dài thật đấy."

Quý Trạm không đi nữa.

Anh xoay người đối mặt với Nguyên Nhất Nhất, đôi mắt đỏ hoe.

Nguyên Nhất Nhất sững sờ, đưa tay muốn kéo tay anh.

Quý Trạm tránh đi, hai tay dang ra, ôm lấy Nguyên Nhất Nhất.

"Ai?"

"Nguyên Nguyên bé bỏng." Giọng anh khàn đặc.

Nguyên Nhất Nhất vòng tay ôm lấy anh, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng anh, "Ngoan A Trạm, vào phòng ngủ ngon nhé?"

Quý Trạm ôm cô càng chặt hơn, vùi đầu vào cổ cô, gọi tên cô hết lần này đến lần khác.

"Sao vậy?" Nguyên Nhất Nhất mạc danh từ giọng anh nghe ra sự ủy khuất.

Ngay khi Nguyên Nhất Nhất không biết đã đáp lại tiếng gọi của Quý Trạm bao nhiêu lần, Quý Trạm buông lỏng cô ra, hai tay đặt lên vai cô, ánh mắt bình tĩnh nhìn cô.

Nguyên Nhất Nhất: ???

"Nguyên Nguyên bé bỏng." Quý Trạm nhắm mắt, thở dài một tiếng "Anh xin lỗi em."

Nguyên Nhất Nhất vẻ mặt mộng bức: "Hả?"

Quý Trạm nói xong, như trút được gánh nặng lớn, "Bịch" một tiếng ngã xuống đất.

Nguyên Nhất Nhất: ......

Cái này mẹ nó nói được nửa câu rồi ngã, cô hoảng hốt uy!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc