Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Quý Trạm cẩn thận hồi tưởng lại, bạn gái anh luôn là một người tương đối độc lập, cho nên rất ít khi nói thẳng ra sự ỷ lại vào anh như vậy.
Hơn nữa trước đây, hai người cũng chưa từng xa nhau lâu như vậy, trước kia gần như mỗi ngày đều gặp mặt, ôm ấp hôn hít càng là tùy thời đều có.
Quý Trạm cười, không nắm lại tay Nguyên Nhất Nhất, mà là chống tay lên cằm, cong môi khẽ cười.
"Nguyên Nguyên bé bỏng, thật ra em là đang nhớ thương sắc đẹp của anh đúng không?"
Nguyên Nhất Nhất: ??? Cái quái gì thế???
Nguyên Nhất Nhất chớp chớp mắt, "Quý Trạm, anh đừng có vì em nói nhớ anh mà lên mặt đấy nhé?"
"Anh lên mặt cái gì?" Quý Trạm đầu ngón tay khẽ chạm vào mi tâm Nguyên Nhất Nhất, "Tiểu đồ ngốc."
Nguyên Nhất Nhất bĩu môi, nắm lấy ngón tay Quý Trạm, rồi mạnh mẽ luồn năm ngón tay mình vào kẽ ngón tay anh, "Quý Trạm, anh cũng chỉ biết dùng sắc đẹp để dụ dỗ em thôi, ỷ vào mình đẹp trai rồi bắt nạt em."
"Anh bắt nạt em?" Quý Trạm buồn cười, đột nhiên đứng dậy, khuôn mặt đẹp đến lạ lùng trực tiếp dán sát vào mặt Nguyên Nhất Nhất, chóp mũi chạm chóp mũi.
Quý Trạm nhìn vào mắt cô, "Nguyên Nguyên bé bỏng, em dám thề là em không thích mặt anh sao?"
Nguyên Nhất Nhất bĩu môi, "Em không dám."
Quý Trạm ngẩn người, rồi cười ha ha, ngồi trở lại.
Nguyên Nhất Nhất đảo mắt, cười hắc hắc, đứng lên xoay người lại, một chân bước qua, trực tiếp ngồi khóa lên người Quý Trạm.
Nguyên Nhất Nhất buông tay Quý Trạm ra, ngón tay xoay tròn trên ngực anh, giả giọng nũng nịu, "Em thích mặt anh là thật, nhưng người ta yêu cả trái tim anh nữa mà ~"
Tay Quý Trạm ôm sau eo cô siết chặt.
Nguyên Nhất Nhất càng áp sát vào ngực Quý Trạm, cô ngửa đầu, nhìn tình ý dạt dào trong mắt anh, mang theo một vẻ si mê, môi hơi hơi chu lên, như đang đòi hôn.
Nguyên Nhất Nhất lúc này, giống như một con yêu tinh nhỏ quyến rũ đoạt hồn.
Yết hầu Quý Trạm khẽ động, một tay nắm cằm cô, rồi cúi đầu, muốn hôn.
Khóe môi Nguyên Nhất Nhất cong lên, đầu hơi nghiêng sang một bên, Quý Trạm hôn lên vành tai cô.
Quý Trạm không giận, liền tư thế liếm láp vành tai cô, môi mỏng hé mở, răng khẽ cắn nhẹ.
Nguyên Nhất Nhất phát hiện, cô hình như vụng về hơn rồi.
Vốn chỉ định dụ dỗ Quý Trạm một chút, chứng minh không chỉ có cô bị sắc đẹp mê hoặc, Quý Trạm cũng sẽ bị cô dụ dỗ, nhưng bây giờ xem ra, emmmmmmm...
"Tê!" Nguyên Nhất Nhất nhíu mày, "Anh cắn nhẹ thôi."
Quý Trạm khẽ cười hai tiếng, buông môi cô ra, ngón tay vẫn giữ trên cằm cô, dùng sức xoay đầu cô lại, một lần nữa khắc nụ hôn lên môi cô.
Đầu lưỡi Quý Trạm trực tiếp cạy mở hàm răng Nguyên Nhất Nhất, rồi quấn lấy chiếc lưỡi nhỏ của cô vào miệng mình.
Anh cuốn lấy nó trong miệng mình, môi mạnh mẽ mút lấy môi cô.
Cô bây giờ trong mắt Quý Trạm, là một viên kẹo, dưới vẻ ngoài quyến rũ, còn rất ngọt ngào.
Quý Trạm yêu thích không buông, muốn nhiều hơn nữa.
Mắt thấy sắp rơi vào một vòng xoáy tình ái mới, Nguyên Nhất Nhất miễn cưỡng dùng chút tỉnh táo cuối cùng đẩy nhẹ Quý Trạm ra.
Cơ thể Quý Trạm rõ ràng cứng đờ trong một khoảnh khắc.
Quý Trạm buông Nguyên Nhất Nhất ra, đầu lưỡi khẽ liếm khóe môi cô vài cái, cuốn hết nước bọt không kịp nuốt của cả hai vào miệng.
Mặt Nguyên Nhất Nhất đỏ bừng, "A Trạm, anh vừa nãy... háo sắc quá đó."
Quý Trạm cười, "Em không thích?"
Sao có thể không thích?
Nguyên Nhất Nhất nhìn Quý Trạm, nghĩ đây là bạn trai mình mà, cô có gì phải ngại?
"Hì hì, em thích, thích lắm luôn."
Nói xong, Nguyên Nhất Nhất vùi đầu vào lòng Quý Trạm.
Quý Trạm cong môi, bàn tay lớn xoa xoa sau đầu cô, "Ngoan, anh cũng thích em."
Quý Trạm ôm Nguyên Nhất Nhất ngồi khoảng hai mươi phút, lúc này mới miễn cưỡng dập tắt ngọn lửa đang cháy hừng hực trong người.
Để tránh lại xảy ra chuyện "sát thương" bùng cháy như vậy, Quý Trạm rất quyết đoán đổi chỗ ngồi, cách cô hai chiếc ghế.
Nguyên Nhất Nhất khẽ hừ hừ nhịn cười.
-
Ăn cơm xong, Quý Trạm cùng Nguyên Nhất Nhất xem TV ở phòng khách.
Là một gameshow, có chút khoa trương nhưng rất hài hước, Nguyên Nhất Nhất dựa vào lòng Quý Trạm, cười đến híp cả mắt.
Quý Trạm nào có tâm trí xem TV, chẳng qua là muốn ở bên bạn gái thôi.
Một tay anh ôm vai Nguyên Nhất Nhất, tay kia nắm lấy tay cô đặt trong lòng bàn tay vuốt ve.
Bỗng nhiên, Quý Trạm sờ thấy một chỗ chai cứng trên ngón tay cô.
Quý Trạm cầm tay Nguyên Nhất Nhất lên, trên đốt ngón tay giữa của cô, da rất cứng, nổi lên một vết chai.
Quý Trạm nhíu mày, "Nguyên Nguyên, ngón tay em?"
Nguyên Nhất Nhất nghiêng đầu, khẽ "a" một tiếng, "Không sao đâu, lúc viết chữ bị vậy, em lâu lắm không viết nhiều chữ như vậy, nên..."
Quý Trạm đưa ngón tay chai cứng đó lên môi mình, khẽ hôn lên.
"Ơ? Làm gì vậy?"
Quý Trạm hôn xong, "Vì sao không dùng máy tính?"
"Máy tính không có cảm giác." Nguyên Nhất Nhất rụt tay về, "Viết tay có cảm giác hơn, dù sao em viết cũng không chậm mà."
Bệnh nghề nghiệp của Quý Trạm lại tái phát, "Đề cương, nhân vật đều viết xong rồi?"
Nguyên Nhất Nhất bĩu môi, "Viết xong rồi."
"Tồn bao nhiêu bản thảo? Định ngày nào đăng truyện?"
Nguyên Nhất Nhất không dám tin, trừng mắt nhìn Quý Trạm, "Anh là ác quỷ sao? Em bị biên tập giục bản thảo đã đành, anh không an ủi bạn gái đáng yêu của anh, vậy mà lại cùng biên tập giục bản thảo?"
Quý Trạm nghẹn lời, mạnh mẽ biện minh, "Anh quan tâm em mà, trước kia em chẳng phải từng oán giận chuyện vừa đăng truyện đã bị biên tập giục bản thảo sao?"
Nguyên Nhất Nhất nhăn mũi, "Có phải tên nào có chữ 'Trạm' đều có thuộc tính giục bản thảo không?"
Quý Trạm không dám nói nữa.
Nói nữa... sẽ lộ mất, anh còn chưa nghĩ ra cách nào thú thật mà có thể giảm thiểu tổn thương đến mức thấp nhất, vẫn là im miệng đi.
Quý Trạm khẽ hắng giọng, "Nguyên Nguyên, anh đột nhiên nhớ ra, hôm qua em gửi tin nhắn cho anh, nói chuyện của Chung Tịnh, cô ấy sao rồi?"
"À đúng rồi, em muốn nói với anh chuyện này." Nguyên Nhất Nhất lập tức bị chuyển hướng chú ý, vỗ tay vào trán, "Xem trí nhớ của em này, hôm qua còn nghĩ nhất định phải hỏi anh, hôm nay đã quên rồi."
Quý Trạm rất tự nhiên đưa tay xoa đầu cô, "Không sao đâu, bây giờ nói cũng kịp."
"Ừ ừ."
Nguyên Nhất Nhất kể lại chuyện của Chung Tịnh cho Quý Trạm nghe, càng nói càng tức giận, càng nói càng muốn nổi nóng, Quý Trạm vội vàng rót nước cho cô, bảo cô hạ hỏa.
"Dì ấy thật sự quá ngu muội." Nguyên Nhất Nhất lẩm bẩm, "May mà Tịnh Tịnh vẫn luôn rất kiên cường nỗ lực, dù những chuyện này có gây ra cho cô ấy chút bóng ma tâm lý, nhưng cuối cùng không ảnh hưởng đến sự trưởng thành và tương lai của cô ấy."
Quý Trạm gật đầu.
"Chuyện của cô ấy, còn rất khó giải quyết, mấu chốt vẫn là ở mẹ Chung Tịnh."
"Haizz."
Nguyên Nhất Nhất hiểu Chung Tịnh, cô ấy tuy rằng trước mặt cô không nói gì, nhưng trong lòng nhất định rất để ý.
Quý Trạm nghĩ ngợi, "Chuyện này anh không dám chắc, có thể hỏi Khương Hạc xem sao."
Quý Trạm buồn cười, "Phiền gì chứ? Bạn của bạn trai em, chính là bạn của em."
"Ha ha ha ha ha!" Nguyên Nhất Nhất cười ngã vào lòng Quý Trạm, "Em thật là không biết xấu hổ mà."
"Nói bậy." Quý Trạm xoa mặt Nguyên Nhất Nhất, "Nguyên Nguyên là người lương thiện."
Nguyên Nhất Nhất cố nhịn cười, "Kính lọc bạn gái dày quá rồi."
"Không tồn tại cái kính lọc nào cả." Quý Trạm lắc đầu, cúi người hôn lên môi cô, "Em chính là tiểu tiên nữ của anh."
Nguyên Nhất Nhất cười ngọt ngào, "Yêu anh nha ~"
Quý Trạm cười cười, rồi lấy điện thoại ra, trực tiếp gọi video cho Khương Hạc.
Mười mấy giây sau, video kết nối thành công.
Khương Hạc mặc một chiếc áo choàng tắm màu trắng, trông có vẻ vừa tắm xong, tóc còn đang nhỏ giọt.
Quý Trạm nhướng mày, "Mới dậy à?"
Khương Hạc vuốt ngược tóc ra sau, "Ừ, sáng sáu giờ mới về, vừa tỉnh dậy không lâu."
"Phải chú ý sức khỏe đấy, dù sao cũng không còn trẻ nữa." Quý Trạm cười nói, "Có thể dưỡng sinh."
"Bình giữ nhiệt pha kỷ tử à?" Khương Hạc tìm cái giá đỡ điện thoại, vừa lau tóc vừa hỏi, "Tìm tôi có việc gì?"
Quý Trạm khẽ cười, "Chẳng lẽ tôi không thể quan tâm bạn bè sao?"
Khương Hạc cười nhạo, "Cậu thôi đi, trừ cái hôm tôi về Liêu nhi tổ chức tiệc, đến tận bây giờ cậu còn chưa nhắn cho tôi một tin nào."
Quý Trạm vừa định nói, Nguyên Nhất Nhất từ bên cạnh ló đầu ra, giúp Quý Trạm giải thích, "A Trạm siêu bận, đi công tác mấy ngày liền, hôm nay mới về đó."
"Ồ?" Khương Hạc nhướng mày, "TChij dâu nhỏ ở đó à?"
Nguyên Nhất Nhất vẫy vẫy tay với Khương Hạc, "Chào anh ~"
Trong mắt Khương Hạc mang theo ý cười, "Có bạn gái rồi đúng là khác, đi công tác về cũng không về nhà mình."
Khương Hạc chưa nói gì, nhưng Nguyên Nhất Nhất vẫn nghe ra sự chế giễu trong giọng anh ấy.
Nguyên Nhất Nhất ở ngoài màn hình khẽ kéo tay áo Quý Trạm, gần như là nói bằng hơi, "Khương Hạc trông rất mệt, hay là chúng ta đừng nói nữa."
Quý Trạm khẽ cười lắc đầu, "Không sao đâu."
Khương Hạc hỏi: "Sao vậy? Có chuyện gì muốn tôi giúp à?"
"A Hạc thật thông minh." Quý Trạm khen Khương Hạc vài câu, "Đúng là có việc."
Khương Hạc: "........"
Anh cảm thấy mình như rơi vào bẫy của Quý Trạm.
"Được rồi A Hạc, thật ra là bạn của Nguyên Nguyên có chuyện." Quý Trạm nói sơ qua, cuối cùng còn bồi thêm một câu, "Đây là bạn thân nhất của Nguyên Nguyên."
Khương Hạc: "........"
Khương Hạc hơi suy nghĩ một lát, rồi gọi Nguyên Nhất Nhất, "Chị dâu nhỏ, chuyện này tôi giúp không thành vấn đề, nhưng tôi muốn nghe bạn của cô tự mình nói."
"Được." Nguyên Nhất Nhất đáp, lấy điện thoại gọi video cho Chung Tịnh.
Sau khi video kết nối, Nguyên Nhất Nhất nói bạn của Quý Trạm là Khương Hạc có thể giúp chuyện này, rồi hướng điện thoại về phía Khương Hạc.
Quý Trạm buồn cười, "Đây là điện thoại nói chuyện với điện thoại à?"
Nguyên Nhất Nhất chớp chớp mắt, "Khương Hạc không phải muốn nghe Tịnh Tịnh nói sao?"
Trong video Chung Tịnh che mặt.
Khương Hạc khẽ cười, "Chị dâu nhỏ, tôi có thể liên lạc riêng với bạn cô."
"A!" Nguyên Nhất Nhất bừng tỉnh, "Đúng rồi!"
Quý Trạm cười, "Giống như một tiểu đồ ngốc."
Nguyên Nhất Nhất phồng má, "Anh vừa mới còn nói em giống tiểu tiên nữ!"
"Tiểu tiên nữ ngốc nghếch, anh cũng yêu." Quý Trạm khẽ cười, mặt Nguyên Nhất Nhất đỏ lên.
Chung Tịnh bất đắc dĩ, nhìn Khương Hạc ở đầu dây bên kia, "Khương tiên sinh, tôi kiến nghị chúng ta vẫn nên tắt video đi, nếu không nói chuyện dễ bị thương tổn đến."
Khương Hạc tán đồng, "Được, Chung tiểu thư cho tôi số điện thoại đi, lát nữa tôi liên lạc với cô."
"Tốt." Chung Tịnh đọc số điện thoại của mình, rồi cảm ơn anh, "Phiền Khương tiên sinh rồi."
Khương Hạc cong môi, "Không cần khách sáo."
Hai người nói lời tạm biệt, rồi hai cuộc gọi video đồng thời kết thúc.
Nguyên Nhất Nhất & Quý Trạm: ...........
Bạn bè tốt.
Hết nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






