Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sao Địch Nổi Sự Quyến Rũ Của Em Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

Tô Tiểu Quyên là người mạnh mẽ, lập tức đề nghị chia tay, gom góp tiền từ đồng hương định đi bệnh viện, định bụng sau này mình vẫn cứ sống tiếp như cũ. Thế nhưng khi đã ký vào bản cam kết phá thai, vừa bước chân vào phòng phẫu thuật, bà liền quay đầu chạy mất.

Chuyện sau đó, Tô Hạ biết rất ít. Trong ấn tượng của cô, hai mẹ con chưa bao giờ về nhà ngoại đón Tết. Tô Tiểu Quyên trẻ trung không cần nghỉ ngơi, cũng không có nước mắt. Bà đẹp đẽ, lại thông minh tháo vát, chỉ trong vài năm đã từ một cô gái bán hàng quần áo biến thành một nữ đại gia lái xe Mercedes.

Trước khi đi học cô chưa biết gì, nhưng ký ức tuổi thơ của Tô Hạ không có mấy ngày khổ cực. Từ lúc mẫu giáo, quần áo ăn uống của cô đều là loại tốt nhất, ngay cả váy ngủ cũng là lụa tơ tằm thắt nơ hồng, muốn gì được nấy.

Bản thân Tô Tiểu Quyên chưa từng học đại học nên có chấp niệm rất lớn với việc học hành của con gái. Trường tốt nhất nếu thi được thì thi, không thi được thì đổ tiền vào, cuối cùng cũng đưa được Tô Hạ vào Nhất Trung.

Đội ngũ giáo viên hàng đầu toàn tỉnh, ngôi trường tường đỏ dây leo xanh ngắt, vậy mà trong lòng trong mắt Tô Hạ chỉ có mỗi một Chu Tri Yến. Cô năm lần bảy lượt cãi nhau với Tô Tiểu Quyên, mở miệng ra là "không cần mẹ quản", thỉnh thoảng cãi nhau hăng quá, Tô Tiểu Quyên day thái dương bảo cô cút đi, cô cũng không chịu thua kém, đem cả những lời nặng nề mà bà ngoại từng mắng Tô Tiểu Quyên ra để nói lại bà.

Sau này nhà máy xảy ra sự cố nghiêm trọng, Tô Tiểu Quyên bị liên lụy vào tù. Vào phút cuối cùng, bà vẫn dùng hết sức lực để xoay xở, chỉ mong để lại cho con gái thêm chút tài sản.

Còn Tô Hạ lúc đó thì sao? Cô bị đám phóng viên ùa tới làm cho sợ hãi đến mất hồn mất vía, suốt đêm khóc lóc vì chuyện Chu Tri Yến hủy hôn ước. Thậm chí khi vào tù thăm Tô Tiểu Quyên, cô cũng chỉ mải mê trút bỏ nỗi uất ức của bản thân.

Người mẹ vạn năng ấy dường như già đi và gầy sọm hẳn chỉ sau một đêm. Tô Hạ đã không nhìn kỹ xem bà với tính khí nóng nảy như vậy thì ở trong đó có bị bắt nạt hay không. Cô cũng chưa bao giờ hỏi.

Một tháng trước khi gặp lại Hứa Tế Thanh, cảnh sát gọi điện nói Tô Tiểu Quyên bị đột quỵ và đã qua đời trong tù. Ba ngày sau, Tô Hạ trở về căn nhà cũ thu dọn di vật của mẹ. Những chiếc váy công chúa cô mặc hồi nhỏ được xếp ngay ngắn, cùng những cuốn album ảnh xếp đầy cả tủ.

Tô Hạ rút một cuốn ra. Toàn là những bức ảnh mà cô cho là không đẹp, trên viền trắng là nét chữ rồng bay phượng múa của Tô Tiểu Quyên:

"Hạ Hạ mọc răng mới, tay cứ táy máy sờ suốt."

"Cửa hàng đồ chơi đầu phố đóng cửa, chiếc dây chuyền nhựa hai đồng mà con gái tôi đeo vào trông như công chúa."

"Biểu diễn văn nghệ, ăn béo quá không ních vừa váy, ở nhà khóc tu tu."

"Xấu cái gì chứ, làm gì có cô bé nào xinh hơn con, con là Hạ Hạ duy nhất trên đời này."

Luồng gió từ điều hòa trong xe mát lạnh. Tô Hạ ôm chặt lấy eo mẹ không buông, mặt cọ mạnh vào bộ váy sạch sẽ của bà, làn da nhạy cảm bị chiếc ghim cài áo quẹt qua đau rát. Tô Hạ không thấy đau, chỉ thấy vô cùng may mắn — Phải may mắn đến nhường nào mới có thể làm lại từ đầu?

Lúc này cô mới mười bảy tuổi. Lớp 11 vừa khai giảng, nhà máy mới còn chưa khởi công, bên ngoài cửa sổ là mùa hè rực rỡ, trên người là bộ đồng phục thơm tho mẹ vừa giặt, cô và mẹ còn cả một tương lai dài phía trước để cùng đi.

Ở ghế sau, nước mắt của cô bé lem luốc cả trước ngực Tô Tiểu Quyên, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp khóc đến lem nhem, nghẹn ngào không nói nên lời. Tô Tiểu Quyên khựng lại một lát, rồi mới xoa đầu Tô Hạ, giọng điệu cứng nhắc nhưng trái tim đã mềm nhũn: "... Lần này thất tình thật rồi à?"

"Mẹ đã bảo với con từ sớm rồi, thằng nhóc đó nhìn là thấy không đáng tin, nhận ra sớm chừng nào hay chừng nấy." Con gái đã nổi loạn nhiều năm, từ khi lên cấp ba chưa từng ôm bà như thế này, Tô Tiểu Quyên có chút không quen. "Tối nay ăn gì không? Đồ Tây hay đồ Tàu?"

Tô Hạ giọng mũi nghèn nghẹn: "Con muốn ăn cơm mẹ nấu."

"Thôi đi," Tô Tiểu Quyên nhéo tai cô, "Mới hôm kia còn chê mẹ, nói mẹ chỉ biết làm món cà chua trộn đường."

"Con lừa mẹ đấy."

---------------------

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc