Thời gian cứu hộ vàng trong điều kiện khắc nghiệt như vậy là cực kỳ ngắn ngủi. Ban ngày trên núi tuyết sáng đến lạ thường, còn ban đêm thì tối đen như mực. Tô Hạ không dám tính toán, mỗi phút mỗi giây trôi qua đều như đang đếm ngược cái chết.
Cô chỉ nhớ sau khi phát tín hiệu định vị, trong quãng thời gian dài dằng dặc chờ đợi phản hồi từ đài vô tuyến, hễ cô muốn nắm tay, Hứa Tế Thanh đều để mặc cô nắm lấy. Cô sợ tiếng gió rít và tiếng lở tuyết, bàn tay trái còn lành lặn của Hứa Tế Thanh liền vươn qua với một tư thế cực kỳ khó chịu để bịt tai cho cô.
Trên núi tuyết cao ba ngàn mét, cái lạnh thấu xương. Thân nhiệt của Tô Hạ giảm rất nhanh, cô run rẩy từng cơn. Chiếc trực thăng của họ có màu trắng — đó là màu cô chọn vì thấy đẹp — nhưng giữa cánh đồng tuyết mênh mông, độ khó của việc tìm kiếm cứu nạn chẳng khác nào mò kim đáy bể.
Lờ đờ chịu đựng đến khi trời tối, rồi lại đợi đến khi trời sáng.
Ngoại trừ đôi bàn tay, xương cốt toàn thân Hứa Tế Thanh gần như đã gãy hết. Dưới lớp áo mỏng dính sát người, cả người anh gần như đẫm máu. Vết thương do mảnh vỡ đâm trên đùi sâu thấy cả xương, anh đã phải co quắp bò ngược lại dưới cánh máy bay đang chống đỡ trên vách đá.
Cả đời này Hứa Tế Thanh chỉ gọi cô là "Hạ Hạ" đúng một lần. Trên vách núi tuyết nơi cô vì kinh hoàng kéo dài mà rơi vào hôn mê, khi sự sống đang trôi đi từng phút giây, chính giọng nói lạnh nhạt đó đã gọi tên cô lặp đi lặp lại để giữ cho cô không thiếp đi.
Anh giống như một chiếc rìu phá băng đã vỡ vụn nhưng không thể bị bẻ gãy, cứ thế chống đỡ cho cô.
Tháng Chín, Nhất Trung Giang Thành.
Cái nóng nực của mùa hè vẫn chưa tan, tiếng chuông kết thúc giờ nghỉ trưa vang lên. Vào lúc nóng nhất trong ngày, ngoài cửa sổ lớp 11/4 bóng cây xanh mướt, lá cây để lọt một tia nắng chói mắt chiếu lên gương mặt nghiêng của nữ sinh đang ngủ say.
"... Tô Hạ, tỉnh dậy đi."
Một trong những dấu hiệu báo trước nguy hiểm của việc mất nhiệt là cảm thấy bản thân rất nóng. Tô Hạ nhíu chặt mày, tưởng rằng mình lại đang gặp ác mộng, cô vòng tay gối đầu lại, muốn xoay người ngủ tiếp.
"Chuông reo rồi, không được ngủ nữa." Người gọi cô có vẻ rất gấp, ban đầu chỉ là vỗ vai, sau thấy cô mãi không chịu mở mắt, bèn run tay chọc cô hai cái. Móng tay đối phương được cắt tỉa sạch sẽ, không đau, nhưng Tô Hạ vẫn bị chọc đến mức có chút bực bội.
Cô khó nhọc mở mắt ra. Ánh sáng mạnh đột ngột đập vào tầm mắt, phải mất vài giây sau, gương mặt kinh ngạc của một nữ sinh mới rõ nét hơn, giọng nói đè thật thấp: "Tô Hạ… cậu khóc à?"
Nữ sinh đó nói gì, Tô Hạ chẳng hề lọt vào tai nửa chữ. Cô ngây người một lát, giọng mũi nghèn nghẹn: "Hà Miêu?"
Trong ký ức, vì chỉ mải mê theo đuổi nam sinh mình thầm yêu, suốt ba năm cấp ba cô chẳng học hành ra hồn, cây đàn Cello tập luyện từ nhỏ cũng gần như bỏ bê, vài người bạn ít ỏi đều chỉ nhắm vào sự khờ khạo và lắm tiền của cô. Hà Miêu là nữ sinh đầu tiên cô quen sau khi phân lớp, vì tính tình mềm mỏng, không biết giận nên không ít lần bị cô sai bảo.
Sau khi tốt nghiệp đại học, nhà họ Tô phá sản, lún sâu vào cơn bão của một doanh nghiệp làm ăn bất chính. Những người bạn thân cũ của Tô Hạ thi nhau quay lưng, tung tin với truyền thông về lối sống công chúa xa hoa năm xưa của cô. Lúc ấy, Hà Miêu đã trở thành phóng viên, lại là người duy nhất chắn trước mặt cô, sẵn sàng nói đỡ cho cô.
Cô gái ấy để tóc ngắn, ngũ quan nhỏ nhắn, đôi lông mày nhạt màu, một vẻ ngoài bình thường đến mức ném vào đám đông là khó lòng tìm thấy.
"... Cậu sao thế?" Giọng cô ấy thận trọng.
Tô Hạ nhìn chằm chằm vào mặt Hà Miêu hồi lâu, trong lòng càng lúc càng thấy có gì đó không ổn. Chuyện đã trôi qua lâu như vậy, lẽ ra cô phải quên mất dáng vẻ của Hà Miêu năm đó rồi chứ, sao lần này trong mơ lại rõ ràng đến thế?
---------------------
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
