Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sao Địch Nổi Sự Quyến Rũ Của Em Chương 18

Cài Đặt

Chương 18

Ngón út và ngón áp út bị bỏng nặng nhất đang gập lại, Hứa Tế Thanh nhìn chằm chằm vào hai ngón tay đó, gắng sức cử động.

Không duỗi thẳng được, cũng không có cảm giác gì. Hôm qua cũng vậy. Ngày mai cũng sẽ như vậy.

Nửa năm trước, cảnh sát đã đi cùng cậu đến bệnh viện nghiệm thương, xương trụ bị gãy vụn, dây thần kinh cũng bị hỏng. Dùng đinh vít và nẹp thép cố định xong, ngón út và ngón áp út bên tay phải của cậu không bao giờ có thể duỗi thẳng được nữa, khớp cổ tay bị hạn chế xoay chuyển, giống như đeo một chiếc găng tay dày không thể tháo ra, không còn cảm nhận được nóng hay đau.

Tay phải là tay cậu dùng để viết chữ và làm việc. Tay thuận bị khuyết tật vĩnh viễn, kết quả nghiệm thương cuối cùng là thương tích nhẹ cấp độ hai, kẻ đó bị tuyên án ba năm.

Con người sinh ra có một đôi tay, chẳng phải để khi một chiếc bị hỏng thì có cái mà thay thế sao? Với khả năng học hỏi của mình, việc thành thạo dùng tay trái chỉ là vấn đề thời gian. Chỉ một bàn tay mà đổi lấy hơn một nghìn ngày yên ổn, giúp cậu vượt qua kỳ thi đại học một cách bình an, đưa Lâm Nguyệt Trân và Hứa Kiều Kiều đi xa hơn, cậu thấy không hề lỗ.

Giống như ông trời mở cho cậu một cánh cửa, Hứa Tế Thanh từ nhỏ đã có khả năng tự phục hồi kinh ngạc, vết bầm tan nhanh, vết thương sâu đến mấy cũng tự đóng vảy rồi lành lại. Đổ hết một thùng nước lạnh, cậu vặn nắp lại, đang định đi thì nghe thấy một hồi bước chân vội vã của giày da nhỏ nện xuống đất.

"... Chờ chút, đừng đi vội! Tớ có đồ cho cậu này."

Cô gái dường như đã chạy suốt một quãng đường. Gương mặt trắng trẻo đỏ bừng, tóc mai đẫm mồ hôi, vì xách đồ quá nặng nên sau khi dừng lại phải thở dốc một hồi lâu. Hứa Tế Thanh không ngờ cô sẽ quay lại.

Vết thương đỏ hỏn dữ tợn kia không gì che chắn, cứ thế đập vào mắt Tô Hạ. Cô hít vào một hơi khí lạnh. Muốn nhìn kỹ thêm một lần nhưng lại có chút không dám.

"Tớ tra rồi, họ bảo vết bỏng không được dùng nước đá để dội. Bây giờ chưa vào thu, các cửa hàng tiện lợi ít nhập nước ở nhiệt độ thường, tớ chạy qua hai tiệm mới mua được ngần này."

Hứa Tế Thanh ngẩng đầu nhìn cô một cái.

Trên mặt bàn là những chai nước khoáng mà cô lần lượt lôi ra. Đủ mọi loại nhãn hiệu, bao bì ngũ sắc, thậm chí còn có bảy tám chai Evian bằng thủy tinh. Đắt hay không chưa bàn tới, nhưng chúng thực sự rất nặng. Một cô nàng lá ngọc cành vàng nhìn qua là biết chưa từng chịu khổ thế này, chẳng biết lấy đâu ra sức mà xách được ngần ấy thứ.

Tô Hạ không biết anh đang nghĩ gì, cô lại lôi từ trong túi nilon ra một chiếc túi nhỏ của hiệu thuốc gần đó, tận tình giới thiệu: "Đây là nước muối sinh lý, dùng để sát khuẩn. Cô ở tiệm thuốc bảo sẽ đau lắm đấy, cậu làm nhẹ tay thôi, đừng có mạnh bạo."

"Đợi vết thương hơi khô một chút thì bôi loại kem này, sau đó đắp miếng gạc lên, cố gắng đừng để dính nước."

Thiếu nữ thỉnh thoảng lại ngước lên nhìn anh, như thể đang xác nhận xem anh có đang nghe không. Từ góc nhìn của Hứa Tế Thanh, đôi má tròn trịa của cô phập phồng, đôi môi hồng nhuận, khi nhắc đến chữ "đau" thì đôi mày khẽ nhíu lại, giọng nói dịu dàng đến khó tin, cứ như đang dỗ dành một đứa trẻ.

Cậu chưa bao giờ được dỗ dành như thế. Thực tế là ngay cả khi Lâm Nguyệt Trân dỗ Hứa Kiều Kiều ngủ cũng chưa bao giờ dùng đến tông giọng mềm mại nhường này. Nhận thức này khiến Hứa Tế Thanh cảm thấy toàn thân không thoải mái. Gió đêm hơi lạnh, cuốn theo giọng nói của cô gái lùa vào tai anh như kiến bò, mang theo một cảm giác ngứa ngáy lạ kỳ.

Hứa Tế Thanh thời cấp ba vốn dĩ mang bộ dạng kiêu ngạo, lầm lì, Tô Hạ cũng chẳng trông mong gì anh sẽ đáp lời. Sau khi giới thiệu xong xuôi đống đồ trong túi thuốc, cô lại thọc tay xuống đáy túi, lôi ra một hộp kem trị sẹo — loại thuốc ngoại đắt nhất trong tiệm, có tác dụng với cả vết bỏng và vết cắt.

Kiếp trước, thái độ của Hứa Tế Thanh với những vết sẹo trên người rất kỳ lạ. Rõ ràng là anh tỏ ra không quan tâm, nhưng chỉ vì một lần cô thẫn thờ khi đang thử nhẫn, anh đã không bao giờ tháo găng tay ra nữa. Cô không muốn nợ anh điều gì.

---------------------

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc