Lúc này, Phượng Khê đã lật đật theo mọi người đến Nghị Sự Điện.
Vừa nãy sự chú ý của mọi người đều dồn vào Kim Mao Toan Nghê, lúc này toàn bộ đều đổ dồn vào Phượng Khê.
Tiểu nha đầu ở đâu ra vậy?
Sao lại gọi chưởng môn là sư phụ?
Mấu chốt là tiểu nha đầu này bước chân phù phiếm, sắc mặt tái nhợt, đan điền hẳn là bị trọng thương.
Đây, đây chẳng phải là một tiểu phế vật sao?
Chưa đợi mọi người hỏi, Tiêu Bách Đạo đã cười ha hả nói:
“Đây là tiểu đồ đệ mới nhận của ta Phượng Khê, mặc dù đan điền bị tổn thương nghiêm trọng, nhưng thông minh lanh lợi, là một mầm non tốt hiếm thấy.”
Mọi người: “...”
Chưởng môn a, sẽ không phải là Hỗn Nguyên Tông hạ độc ngài rồi chứ?
Nếu không sao ngài lại nói sảng rồi?
Đan điền bị tổn thương nghiêm trọng, sống được hay không còn là vấn đề, còn mầm non tốt?
Nàng ta nói không chừng sống không được mấy năm nữa!
Tiêu Bách Đạo đoán được tâm tư của bọn họ, cười nói:
“Tiểu Khê mặc dù tạm thời không có cách nào tu luyện, nhưng ngộ tính đối với tu luyện vô cùng tốt, một phen lời nói của con bé đã giúp ta có sở ngộ, thành công tiến giai lên Hóa Thần kỳ tầng ba.”
Mọi người lập tức bùng nổ!
Tu vi của bọn họ đều không cao bằng Tiêu Bách Đạo, cho nên không nhìn ra Tiêu Bách Đạo rốt cuộc là tu vi gì.
Lúc này nghe Tiêu Bách Đạo nói, mới biết được.
Mọi người nhao nhao chúc mừng, dù sao chưởng môn tu vi tinh tiến, đối với Huyền Thiên Tông mà nói là chuyện tốt tày trời.
Mặc dù vậy, mọi người vẫn cảm thấy việc Tiêu Bách Đạo nhận Phượng Khê làm đồ đệ có chút bốc đồng.
Muốn thưởng cho nàng ta có rất nhiều cách, không cần thiết phải nhận nàng ta làm thân truyền đệ tử.
Nói đâu xa, nửa năm nữa thân truyền đệ tử của bốn phái sẽ tiến hành đại bỉ, Phượng Khê thế này chẳng phải là kéo tụt thực lực tổng thể của Huyền Thiên Tông sao?!
Tuy nói từ trước đến nay Huyền Thiên Tông đều dựa vào thực lực vững vàng ngồi ở vị trí thứ tư, nhưng cũng có dã tâm lọt vào top ba.
Bây giờ có thêm một cái thứ như thế này, ngay cả chút dã tâm đó cũng không còn nữa.
Tuy nhiên, nhận cũng đã nhận rồi, cũng chỉ đành nhắm mắt chấp nhận.
Lúc này, Tiêu Bách Đạo cười nói với Lý đường chủ của Tạp Sự Đường:
“Tiểu Khê quyết định đem toàn bộ ba mươi vạn linh thạch mà Hỗn Nguyên Tông bồi thường cho con bé quyên góp cho tông môn, lát nữa ta sẽ đưa linh thạch cho ngươi.”
Ánh mắt mọi người nhìn Phượng Khê lập tức có sự thay đổi!
Đứa trẻ này chơi được!
Kéo chân sau thì kéo chân sau đi, dù sao Huyền Thiên Tông chúng ta cũng không có dã tâm gì quá lớn, lọt vào top năm là được rồi.
Tiếp theo, Tiêu Bách Đạo bắt đầu giới thiệu từng người cho Phượng Khê, Phượng Khê ngoan ngoãn hành lễ chào hỏi.
Mọi người cũng đều mỉm cười gật đầu.
Đợi giới thiệu xong, Tiêu Bách Đạo liền định bảo Phượng Khê ra ngoài điện chờ, không ngờ Phượng Khê nói:
“Sư phụ, ta có thể nói hai câu được không?”
Tiêu Bách Đạo gật đầu: “Nói đi!”
Phượng Khê hướng về phía mọi người hành lễ, lúc này mới nói:
“Các vị tiền bối, trước khi đến Huyền Thiên Tông chúng ta, ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị nói bóng nói gió, dù sao tư chất của ta bình thường, càng không cần nói đến đan điền bị tổn thương nghiêm trọng, căn bản không có tư cách trở thành thân truyền đệ tử.
Nhưng, ta phát hiện ta đã sai.
Ta đã đánh giá thấp hàm dưỡng của các vị tiền bối, cũng đánh giá thấp sự bao dung của Huyền Thiên Tông.
Thảo nào Huyền Thiên Tông chúng ta được công nhận là đứng đầu bốn phái, biển nạp trăm sông, có dung nạp mới lớn mạnh, đây mới là nội hàm thực sự của danh môn...”
Mọi người trong Nghị Sự Điện liên tục gật đầu, nói hay lắm!
Còn về việc Huyền Thiên Tông có phải là đứng đầu bốn phái hay không, cái này... không quan trọng.
Chúng ta cho là vậy là được rồi.
Phượng Khê thổi một tràng cầu vồng rắm, câu chuyện chuyển hướng:
“Mặc dù ta tạm thời không thể tu luyện, nhưng thân là một phần tử của Huyền Thiên Tông, mỗi giờ mỗi khắc ta đều muốn cống hiến cho tông môn.
Cho nên vừa nãy ở chỗ thú cữu, trong lúc cấp bách ta có chút mạo phạm, mong các vị tiền bối đừng trách tội.”
Mộc trưởng lão phụ trách Kim Mao Toan Nghê vội nói: “Nếu không có ngươi, Kim Mao Toan Nghê còn làm loạn chán, chuyện này không những không nên trách tội ngươi, mà còn phải thưởng cho ngươi mới đúng.”
Tiêu Bách Đạo nghe thấy mọi người khen ngợi tiểu đồ đệ, khóe miệng không kìm được mà nhếch lên.
“Tuy nói tiểu nha đầu này đầu óc quả thực thông minh, nhưng các ngươi cũng đừng khen con bé quá, kẻo con bé kiêu ngạo.
Tiểu Khê, con hãy nói cho mọi người nghe về cảm ngộ của con đối với tu luyện đi...”
Phượng Khê lập tức lải nhải một tràng, cuối cùng còn làm một bài phát biểu mang tính tổng kết:
“Bất cứ lúc nào đáng tin cậy nhất chỉ có bản thân, ngoại vật suy cho cùng cũng là hư vô!
Không nói đâu xa, cứ nói Hỗn Nguyên Tông đi, vật tư tu luyện của bọn họ rất sung túc, tu vi của đệ tử tăng vùn vụt, đây là chuyện tốt sao?
Sai!
Bọn họ tu luyện quá thuận lợi, căn bản chưa từng trải qua trắc trở và gian nan, sau này chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay, bọn họ sẽ hình thành tâm ma, tu vi có cao đến đâu cũng sẽ xôi hỏng bỏng không!
Đệ tử Huyền Thiên Tông chúng ta thì khác, chúng ta trưởng thành trong môi trường gian khổ, từng bước một, tâm trí kiên định, bất kỳ tâm ma nào cũng không thể cản bước tiến của chúng ta!
Sẽ có một ngày, Huyền Thiên Tông chúng ta sẽ trở thành siêu cấp tông môn duy nhất của cả Nam Bắc hai vực!”
Trong Nghị Sự Điện trước tiên là một mảnh tĩnh lặng như tờ.
Ngay sau đó liền bùng nổ!
Nói quá hay!
Nói quá đúng!
Đây chính là tiếng lòng của chúng ta a!
Huyền Thiên Tông chúng ta nghèo thì sao?
Đây là ông trời đang mài giũa chúng ta, là món quà ban tặng cho chúng ta!
Chúng ta nghèo, chúng ta tự hào!!!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)