Phượng Khê lấy khăn tay lau sạch vết máu trên mặt, lúc này mới chậm rãi bước ra khỏi phòng.
Mở cổng viện ra nhìn, trước cửa đứng một thiếu niên tuấn tú.
Một thân bạch y sạch sẽ phẳng phiu, không có một nếp nhăn nào, mái tóc được buộc cao bằng một dải lụa màu thúy lục, đôi mắt phượng tràn đầy vẻ tức giận trừng mắt nhìn Phượng Khê.
Thiếu niên đánh giá Phượng Khê vài lần, ngoài sự tức giận còn có thêm vài phần ghét bỏ:
Phượng Khê sửng sốt, thảo nào Tiêu Bách Đạo nói hắn sẽ nghĩ cách, hóa ra là muốn mạo hiểm đến Cực Hàn Băng Nguyên săn giết yêu thú hệ băng.
Cực Hàn Băng Nguyên không những khí hậu khắc nghiệt, mà còn nguy hiểm trùng trùng, cho dù là tu sĩ Hóa Thần, cũng là cửu tử nhất sinh.
Trong lúc Phượng Khê đang ngẩn người, thiếu niên lại nói:
“Thật không hiểu tại sao sư phụ lại nhận một cái thứ vừa xấu xí vừa phế vật như ngươi!
Nếu ngươi đã đi phân chó vận trở thành sư muội của Quân Văn ta, thì nên ngoan ngoãn ở yên một chỗ, đi Tàng Thư Các làm gì?! Đúng là ăn no rửng mỡ!
Sau này đừng có làm ra trò trống gì nữa, nếu không tiểu gia không tha cho ngươi đâu!”
Nói xong, thiếu niên cũng không đợi Phượng Khê lên tiếng, quay người bỏ đi.
Đi được vài bước lại quay lại, nhét cho Phượng Khê một quả linh quả xanh rì:
“Tiểu phế vật, quà gặp mặt cho ngươi!”
Phượng Khê cười rất ngọt ngào: “Cảm ơn Ngũ sư huynh.”
Thiếu niên hừ lạnh một tiếng:
“Đừng gọi ta là sư huynh, ta không thừa nhận đứa tiểu phế vật kéo chân sau như ngươi đâu!
Đúng rồi, một tháng nữa Thiên Ngân Bí Cảnh sẽ mở cửa, người của các đại tông môn đều sẽ đến đó, ta cảnh cáo ngươi ngoan ngoãn ở lại môn phái, đừng có đi bêu xấu!”
Nói xong, nghênh ngang rời đi.
Phượng Khê nhìn theo bóng lưng của hắn, Quân Văn, ngũ đồ đệ của Tiêu Bách Đạo, thiên tài kiếm đạo.
Khẩu xà tâm phật, có bệnh sạch sẽ nhẹ, thích đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài.
Chậc chậc, một người tốt như vậy, lại mù mắt!
Vậy mà dám nói nàng xấu?
Dung mạo của cỗ thân thể này không nói là khuynh quốc khuynh thành thì cũng chẳng kém là bao, chỉ là do đan điền bị tổn thương nên vô cùng gầy gò, khí sắc cũng không được tốt, nhan sắc bị giảm sút.
Đợi nàng bồi bổ cẩn thận, chắc chắn là một tiểu mỹ nhân!
Nhưng cũng phải, nếu hắn không mù thì sao có thể nhìn trúng Thẩm Chỉ Lan.
Trong sách, Quân Văn vừa gặp đã yêu nữ chính Thẩm Chỉ Lan, vì nàng ta mà si, vì nàng ta mà cuồng, vì nàng ta mà đập đầu vào tường cái boong.
Cuối cùng lại vì hái linh thảo cho nữ chính mà nhiễm ma khí, bị nữ chính chém đứt đầu, ném xuống Đoạn Ma Nhai, chết không toàn thây.
Liếm cẩu, liếm đến cuối cùng hai bàn tay trắng.
Phượng Khê suy nghĩ một lát, đến gặp Tiêu Bách Đạo.
“Sư phụ, ta nghe Ngũ sư huynh nói ngài muốn đến Cực Hàn Băng Nguyên săn giết yêu thú hệ băng?”
Tiêu Bách Đạo nhíu mày: “Con đừng nghe hắn nói hươu nói vượn, không có chuyện đó đâu.”
Trong lòng thầm mắng ngũ đồ đệ bụng chó không chứa nổi hai lạng mỡ, miệng lỏng như lưng quần bông!
Phượng Khê nghe là biết Quân Văn nói thật.
“Sư phụ, Cực Hàn Băng Nguyên nguy hiểm trùng trùng, ta không muốn ngài vì ta mà mạo hiểm.
Ngài hoặc là thu lại chín quả Tử Kiều Linh Lung Quả còn lại, hoặc là áp dụng kế hoạch kiếm tiền lớn của ta.”
Tiêu Bách Đạo kinh ngạc nói: “Kế hoạch kiếm tiền lớn của con? Kế hoạch lớn gì?”
Phượng Khê chớp chớp mắt: “Sư phụ, Hỗn Nguyên Tông không phải đã tổ chức một đại điển thu đồ đệ sao? Huyền Thiên Tông chúng ta cũng có thể tổ chức cho ta một cái a!
Hạ lễ nhận được toàn là tiền a!”
Tiêu Bách Đạo lắc đầu cười khổ: “Cái nha đầu này đúng là thông minh một đời hồ đồ một lúc, người ta quả thực sẽ tặng quà, nhưng chúng ta phải có rượu ngon thức ăn ngon chiêu đãi bọn họ a!
Người ăn ngựa uống này, tốn bao nhiêu tiền? Không khéo lại thu không đủ chi.
Hỗn Nguyên Tông là chịu lỗ để lấy tiếng, chúng ta đâu có thiếu tâm nhãn như bọn họ!”
Tu sĩ đạt đến Kim Đan kỳ là có thể Tích Cốc rồi, cho nên rượu ngon thức ăn ngon mà Tiêu Bách Đạo nói đều là linh thực chứa linh khí, giá cả không hề rẻ.
Phượng Khê cười híp mắt nói:
“Sư phụ, ai nói đại điển thu đồ đệ cứ phải tổ chức ở Huyền Thiên Tông chúng ta?
Một tháng nữa Thiên Ngân Bí Cảnh mở cửa, đến lúc đó các đại tông môn Bắc Vực đều sẽ đến đó, chúng ta cứ tổ chức ở đó thôi!
Cắm trại tại chỗ, chuyện ăn ở không cần chúng ta lo nữa.
Trong hoàn cảnh đó, cũng không tiện bày tiệc lớn, cho nên cũng không cần cung cấp đồ ăn thức uống.
Có thể nói là buôn bán không vốn, nắm chắc phần thắng!”
Tiêu Bách Đạo chép miệng:
“Cái này, có phải hơi không thích hợp không? Chắc chắn sẽ có người nói ra nói vào, nói chúng ta keo kiệt.”
Phượng Khê cười ranh mãnh: “Sư phụ, nếu đại điển thu đồ đệ là do chúng ta chuẩn bị từ trước, thì quả thực là chúng ta keo kiệt.
Nhưng nếu ngài là nhất thời nảy ra ý định thì sao?
Đến đó, Bách Lý chưởng môn của Hỗn Nguyên Tông chắc chắn sẽ khoe khoang bảo bối đồ đệ Thẩm Chỉ Lan của hắn, ngài bao che khuyết điểm như vậy có thể nhịn được sao?
Chắc chắn cũng sẽ khoe khoang ta a!
Ngài một câu ta một câu, bầu không khí được đẩy lên cao trào, ngài vì tranh một hơi, liền nhất thời nảy ra ý định nói lập tức tổ chức cho ta một trận đại điển thu đồ đệ, mọi chuyện chẳng phải nước chảy thành sông sao?
Đến lúc đó chúng ta không những có thể tay không bắt giặc, mà còn có thể chiếm cứ đỉnh cao đạo đức.
Dù sao chuyện này là do Bách Lý Mộ Trần khơi mào, những kẻ oan đại đầu tặng quà đó cũng chỉ có thể oán trách hắn tiện mồm...”
Mắt Tiêu Bách Đạo trợn tròn xoe!
Như vậy cũng được sao?
Hình như... cũng được thật!
Buôn bán không vốn, một vốn muôn lời a!
Hắn không nhịn được đánh giá kỹ Phượng Khê, rõ ràng chỉ là một tiểu nha đầu chưa đến tuổi cập kê, sao lại có thể nghĩ ra cách... thất đức như vậy?
Mặc dù trong lòng cảm thấy cách này khả thi, nhưng chuyện lớn như vậy không thể quyết định khinh suất được, hắn phải tìm người bàn bạc một chút.
Cho nên, Tiêu Bách Đạo không đưa ra câu trả lời chắc chắn cho Phượng Khê, chỉ nói sẽ suy nghĩ kỹ.
Phượng Khê lại nói: “Sư phụ, ngoài cách này ra, ta còn có một cách kiếm tiền nữa.
Tử Kiều Linh Lung Quả hai mươi vạn một quả quá rẻ rồi, chúng ta phải tăng giá.”
Tiêu Bách Đạo khó xử nói: “Hai mươi vạn không thấp đâu, nếu cao hơn nữa e rằng không ai mua.”
Phượng Khê cười híp mắt nói: “Sư phụ, trên đời này chưa bao giờ thiếu oan đại đầu, chỉ thiếu mánh khóe thôi.
Thành thật bán quả tất nhiên không bán được giá cao!
Nếu ngài nghe ta, ta dám đảm bảo thấp nhất cũng có thể bán được ba mươi vạn linh thạch một quả.”
“Con định làm thế nào?”
“Thứ nhất, tung tin ra ngoài nói ngài yêu thương tiểu đồ đệ là ta, cho nên Tử Kiều Linh Lung Quả năm nay chỉ bán một nửa, phần còn lại đều giữ lại cho ta.
Vật dĩ hy vi quý, giá cả tự nhiên sẽ nước lên thì thuyền lên.
Còn về việc có giữ lại hay không, người khác đâu có biết, chẳng phải là do chúng ta tự quyết định sao.
Thứ hai, tung tin ra ngoài, cứ nói tuổi thọ của cây Tử Kiều Linh Lung càng lâu, quả kết ra hiệu quả càng tốt.
Không cần nói nhiều, ta chính là ví dụ sống!
Mọi người đều biết đan điền của ta bị trọng thương, bây giờ ta uống Tử Kiều Linh Lung Quả xong lại nhảy nhót tưng bừng, có thể thấy Tử Kiều Linh Lung Quả không những có thể tu bổ thần thức, mà còn có tác dụng trị liệu nhất định đối với vết thương ở đan điền.
Công năng tăng gấp đôi, giá cả đắt hơn một chút chẳng phải cũng rất bình thường sao?
Thứ ba, nếu có người đến mua quả, cứ nói số lượng có hạn, hạn chế mua, mỗi người tối đa chỉ được mua một quả, nhiều hơn không bán.
Một phen thao tác này, ta dám đảm bảo cho dù một quả ba mươi vạn linh thạch, cũng sẽ nhanh chóng bị tranh giành sạch sẽ.
Một phen thao tác như vậy, số tiền bán được thêm vượt xa mười quả Tử Kiều Linh Lung Quả ngài tặng ta rồi.”
Tiêu Bách Đạo là người từng trải qua sóng to gió lớn, ngày thường cũng là người hỉ nộ bất hình ư sắc, nhưng hôm nay liên tục phá công.
Chỉ thiếu điều khắc hai chữ “mắt chữ O mồm chữ A” lên mặt.
Còn, còn có thể bán đồ như vậy sao?
Toàn là mánh khóe a!
Bảo bối đồ đệ này của hắn mặc dù không thể tu luyện, nhưng những ý tưởng kỳ diệu này thật sự rất nhiều a!
Hắn đang suy nghĩ, Phượng Khê đỏ hoe hốc mắt nói:
“Sư phụ, ta có thể kiếm tiền, ta có thể tự mình bù đắp lỗ hổng, ngài đừng đi Cực Địa Băng Nguyên nữa!
Bây giờ người ta có thể nương tựa chỉ có ngài, nếu ngài vạn nhất thực sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ta cũng không sống nổi nữa...”
Tiêu Bách Đạo rất dễ mềm lòng trước chiêu này của Phượng Khê, lập tức đồng ý ngay.
Thực ra hắn cũng không muốn đi Cực Địa Băng Nguyên, cũng là bị ép đến mức hết cách.
Bây giờ đã có cách giải quyết, tự nhiên sẽ không đi nữa.
Hai người đang nói chuyện, Quân Văn ở bên ngoài xin cầu kiến.
Hắn bước vào nhìn thấy Phượng Khê, lập tức cười lạnh:
“Sao thế? Đến tìm sư phụ cáo trạng à? Ngươi cũng chỉ có chút bản lĩnh này thôi!”
Phượng Khê vốn dĩ đã đỏ hoe hốc mắt, lúc này nghe vậy, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
“Ngũ sư huynh, huynh hiểu lầm rồi, ta không nói với sư phụ chuyện huynh mắng ta là tiểu phế vật, cũng không nói chuyện huynh không thừa nhận ta là sư muội của huynh, càng không nhắc đến chuyện huynh mắng ta là đồ xấu xí...”
Quân Văn: “...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)