An Hiệt áp sát đầu vào góc cửa sổ, nhìn vết thương trên miệng con sói Bắc Cực, cũng có chút lo lắng.
Bỗng nhiên, đôi mắt sói sắc bén đột ngột nhìn về phía An Hiệt, lóe lên ánh mắt đỏ ngầu.
Nhưng giám đốc nhanh chóng hiểu ra, Tiểu Gia nhà ông chưa bao giờ gặp thú dữ to lớn như vậy!
Mặc dù trong vườn thú cũng có không ít thú dữ nhưng những động vật đó đều sống ở đây từ lâu, bản tính hoang dã đã giảm đi nhiều lại quen biết với An Hiệt.
Vì vậy con sói Bắc Cực này theo nghĩa nghiêm ngặt, thật sự là con thú hoang đầu tiên mà An Hiệt gặp.
Thấy An Hiệt sợ đến mức kẹp đuôi, giám đốc vội vàng ngồi xuống ôm nó dỗ dành, cũng không để ý đến bùn đất trên người nó.
An Hiệt vẫn chưa định thần, trái tim nhỏ đập thình thịch, mãi một lúc sau mới được dỗ yên.
Nhưng khi đã bình tĩnh lại An Hiệt lại bắt đầu vui vẻ vẫy đuôi.
Có tấm kính ngăn cách mà, con sói kia không thể làm gì được nó, không cần sợ!
Vì vậy khi giám đốc và bác sĩ quay người vào văn phòng để bàn bạc phương án đối phó, An Hiệt liền ở lại bên ngoài phòng quan sát.
Nó lại đứng lên, hai chân trước bám vào bệ cửa sổ.
Con sói Bắc Cực trong phòng dường như đã thả lỏng cảnh giác một chút vì hai người đứng ngoài cửa sổ đã đi, nó cố gắng ngồi xổm xuống tại chỗ.
Động tác này kéo đến vết thương ở ngực, khiến nó khẽ rên lên.
Yến Bắc cúi đầu nhìn băng gạc trên ngực và chân trước của mình. Tuy không nhớ rõ tại sao mình lại xuất hiện ở đây cũng không biết những người bên ngoài là ai nhưng nó biết những người này dường như đã cứu mình.
Chỉ là trước khi hiểu rõ toàn bộ tình hình, nó vẫn sẽ không tin tưởng những con người này.
Bên ngoài cửa sổ vang lên tiếng động nhỏ như tiếng móng vuốt vô ý cọ vào gạch men.
Yến Bắc ngẩng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, quả nhiên thấy một cái đầu chó lông xù ở góc bệ cửa sổ, đầu chó dính đầy bùn, trông bẩn thỉu.
Chú chó bẩn thỉu bắt gặp ánh mắt của nó, đôi mắt tròn lập tức trợn to, ngay sau đó cái đầu chó vội vàng biến mất khỏi góc cửa sổ nhưng trên cửa sổ để lại nửa dấu chân bùn.
Yến Bắc thu hồi ánh mắt, tâm trạng bình tĩnh.
So với hai con người kia, chú chó nhỏ này rõ ràng không đáng để cảnh giác, nó chỉ cần một móng vuốt là có thể đánh bay đối phương.
Thính giác của Yến Bắc rất tốt, nên mặc dù khứu giác bị ảnh hưởng bởi mùi thuốc và mùi máu tươi trong phòng quan sát, nó vẫn có thể nghe được tình hình bên ngoài.
Nó biết chú chó nhỏ đó vẫn còn ở bên ngoài vì không có tiếng bước chân rời đi.
Quả nhiên, không lâu sau, cái đầu chó tò mò lại xuất hiện ở góc cửa sổ.
Chỉ có điều, lần này nó tự cho là thông minh đổi sang một góc khác.
Yến Bắc lại liếc nhìn đối phương, đối phương lập tức lại rụt về.
Yến Bắc: "..."
Rất nhanh, cái đầu chó lại xuất hiện và lại đổi vị trí.
Yến Bắc nhíu mày nhìn qua, chú chó nhỏ lại nhanh chóng lùi về.
Yến Bắc nhe răng.
An Hiệt trốn ở ngoài cửa sổ, đuôi vẫy vẫy, trong mắt lấp lánh ánh sáng.
Nó đang trêu chọc con sói Bắc Cực!
Thật kích thích! Thật vui!
An Hiệt vừa nhát gan vừa tò mò, bất cẩn đã nghiện trò chơi này.
Hơn nữa nó cảm thấy A Bắc không có ác ý với mình cũng có vẻ không quá bài xích.
Lá gan An Hiệt nổi lên, to gan đến mức gọi luôn "A Bắc", không còn là dáng vẻ sợ hãi trốn sau lưng chủ nhân như lúc nãy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


