Như Yến Bắc vậy, có lẽ trước nay chưa từng đói bụng.
Hiện giờ Yến Bắc đói bụng suốt hai ngày, nghe mùi thịt thơm nức, bên tai còn có một chú chó nhỏ đang ăn ngon lành, khiến bụng nó cũng sôi lên, dạ dày trống rỗng khó chịu.
Nó nuốt nước bọt, nhưng vẫn không nhúc nhích.
Nó không muốn ra ngoài ăn ngay bây giờ, nếu không giám đốc và bác sĩ kia sẽ nghĩ là do An Hiệt làm bạn có tác dụng thì sao?
Dựa vào ý chí siêu cường, Yến Bắc cứ thế không rời hang.
Nhưng mà tai nó bỗng động đậy.
Nó như nghe thấy tiếng bát thức ăn bị di chuyển, âm thanh đó càng lúc càng gần mình, cùng lúc đó còn có tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến đến.
Không cần đoán, chắc chắn là chú chó nhỏ kia đang đẩy bát thức ăn lại gần.
Yến Bắc nhíu mày, mùi thịt càng gần càng thơm, nó không thể không nuốt nước bọt lia lịa mới không đến nỗi mất tự chủ.
Nhưng không hiểu sao, trong lòng nó lại âm thầm có chút mong đợi.
Nếu chú chó nhỏ kia tiếp tục cầu xin mình ăn cơm, nó cũng không phải không thể nể mặt, dù sao chúng cũng coi như cùng nguồn gốc.
Chậm rãi, bóng dáng trắng muốt cuối cùng cũng xuất hiện trong tầm mắt Yến Bắc.
Nhưng hình ảnh chú chó nhỏ cầu xin nó ăn cơm trong tưởng tượng không xuất hiện, ngược lại nghe thấy tiếng bước chân An Hiệt rời đi.
Yến Bắc mở mắt ra, thấy cái bát thức ăn đơn độc đặt cách hang ba bốn mét, còn quả cầu lông kia thì biến mất.
Bụng lại sôi lên ùng ục, Yến Bắc cố gắng nhắm mắt lại.
Không được, không thể ăn, nó đã nói ngày mai mới ăn thì phải là ngày mai mới ăn, làm sao có thể mất mặt trước mặt chú chó nhỏ được?
Tuy rằng An Hiệt cũng không biết nó dự định ngày mai mới ăn, nhưng Yến Bắc hiển nhiên là con sói rất có nguyên tắc.
An Hiệt hự hự dọn xong một bát thức ăn, chép miệng hai cái.
Bát của Yến Bắc to hơn bát của nó nhiều, bên trong thức ăn cũng nhiều hơn, xách lên khá nặng.
Nhưng mà...
An Hiệt nhìn trong bát mình nhiều ra một cái đùi gà lớn, trong mắt lóe lên vẻ ranh mãnh, đuôi vẫy vẫy đắc ý.
Cái đùi gà này là nó lấy từ bát của Yến Bắc, coi như là thù lao cho việc nó kéo bát thức ăn cho đối phương.
Nó nằm phục xuống, không khách sáo chút nào ăn ngon lành cái đùi gà "tiền công" của mình, thỏa mãn nheo mắt lại.
Trong hang đá, nghe thấy An Hiệt lại ăn tiếp, Yến Bắc bực bội bịt tai lại.
Đáng tiếc mùi thịt không thể bỏ qua cứ chui thẳng vào mũi nó, khiến nó trằn trọc.
Đúng lúc nó gần đến điểm giới hạn, không nhịn được muốn ra ngoài ăn no nê thì lại nghe thấy An Hiệt một lần nữa tiến đến gần.
Yến Bắc vừa mới ngồi dậy lập tức nằm xuống trở lại, ánh mắt cũng dời khỏi bát thức ăn.
An Hiệt ăn no say lau miệng trên khăn tam giác, rồi mới thong thả ung dung đi đến gần hang động nhưng lần này nó không tùy tiện đến gần.
Nó chỉ ngồi xổm xuống ở nơi không xa bát thức ăn, nghiêng đầu nhìn Yến Bắc đang nhắm mắt giả vờ ngủ trong hang.
Thật ra An Hiệt hơi sợ làm phiền đối phương ngủ nhưng thính giác và cảnh giác của sói rất mạnh, mà động tĩnh An Hiệt gây ra khi ăn vừa rồi lớn như vậy, chắc chắn Yến Bắc không thể ngủ được.
Vì vậy sau khi cân nhắc mãi, An Hiệt vẫn nhỏ giọng nói: "A Bắc, anh đang ngủ à?"
Tai Yến Bắc giật giật.
An Hiệt tiếp tục cố gắng nói: "Anh có đói bụng không? Nhân viên chăn nuôi chuẩn bị cho anh rất nhiều đồ ăn ngon đấy, anh có muốn ăn một chút không?"
Yến Bắc cuối cùng cũng "miễn cưỡng" mở mắt ra, nhìn về phía An Hiệt.
An Hiệt theo bản năng lùi lại hai bước, vẫn treo nụ cười thân thiện nói: "Anh ăn một miếng đi, ăn cơm mới mau khỏe lại được."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


