Hai vợ chồng nhìn nhau cười, nhìn An Hiệt ăn, họ cảm thấy bản thân cũng ngon miệng hơn.
Sau giấc ngủ trưa, An Hiệt định đi xem Yến Bắc nhưng nghe giám đốc nói muốn đến khu Bắc Cực để sắp xếp chỗ ở sau này cho Yến Bắc, nó liền đi theo bên cạnh giám đốc.
Khu Bắc Cực nằm ở góc Đông Bắc của vườn thú, gần công viên hải dương, chiếm diện tích rất lớn, to đến nỗi An Hiệt chạy vòng quanh cũng phải mất gần nửa tiếng.
Bước vào khu Bắc Cực, nhiệt độ không khí đột ngột giảm xuống.
Giám đốc khoác kỹ áo lông vũ đi vào trong, còn An Hiệt lại cảm thấy nhiệt độ này vừa phải, nó quen thuộc chạy về phía khu chim cánh cụt.
Khu Bắc Cực là một trong những nơi An Hiệt thích nhất.
Khi nó mới xuyên không đến đây vào tháng 7, thời tiết còn rất nóng, giám đốc sợ nó khó chịu vì nóng nên đã đưa nó đến khu Bắc Cực tránh nóng, vì vậy An Hiệt rất quen thuộc với nơi này.
"Mắt Kính lại béo rồi." An Hiệt ngồi xổm bên ngoài cửa sổ sát đất của khu chim cánh cụt, nhìn về phía con chim cánh cụt đặc biệt dễ thấy kia.
Con chim cánh cụt đó có màu lông quanh mắt rất nhất là màu cam xoăn tít, trông giống như đeo kính vậy.
Nó chính là ngôi sao của khu chim cánh cụt, mỗi cuối tuần khi vườn thú mở cửa, có rất nhiều người xếp hàng để chụp ảnh cùng Mắt Kính đấy.
Đúng vậy, mặc dù vườn thú này được gọi là "Nơi tiếp nhận động vật hiếm", với nhiệm vụ chính là thu nhận và bảo vệ các loài động vật hiếm hoặc cần được giám hộ.
Nhưng nó cũng có chức năng của một vườn thú thông thường, mở cửa 6 ngày một tuần cho du khách vào tham quan.
Mỗi khi đến lúc này, giám đốc sẽ bảo An Hiệt ở trong sân nhà mình, tránh vô tình bị du khách làm bị thương.
Mắt Kính tất nhiên cũng rất quen thuộc với An Hiệt, khi thấy An Hiệt nó cũng bước những bước nhỏ lắc lư chạy lại.
An Hiệt đưa chân trước ấn lên tường kính: "Mắt Kính, vỗ tay nào."
Mắt Kính như hiểu được vậy, dùng đôi cánh ngắn ngủn chạm qua tấm kính với An Hiệt, kêu lên hai tiếng ngắn ngủi.
Quả nhiên, khi bạn bè, đồng nghiệp và hàng xóm đều là những con vật nhỏ đáng yêu, niềm vui sẽ được nhân lên gấp bội.
An Hiệt xoay hai vòng tại chỗ, cái đuôi xù mì vẫy vẫy cuộn lại.
Sau khi chào hỏi Mắt Kính xong, nó lại quay đầu đi về phía khu cáo Bắc Cực.
Tuy nhiên nó nhớ lại bộ phim đã xem ở kiếp trước, phim dùng chó Samoyed đóng vai cáo Bắc Cực, tạo hiệu ứng hài hước tuyệt vời.
Nghĩ vậy, nó cúi đầu nhìn thân hình tròn vo của mình, rồi lại nhìn những chú cáo nhỏ mảnh mai kia, tặc lưỡi, quả thật khác xa quá.
Sau đó nó lại đi xem những chú thỏ Bắc Cực chân dài, hải cẩu thích chơi bóng, rái cá thích chia sẻ đồ chơi...
Đi dạo một vòng lớn, nó mới đến khu sói Bắc Cực đang được làm sạch và xây dựng lại.
Vì Yến Bắc là động vật lớn nhất trong khu Bắc Cực, nên sân của khu sói đặc biệt rộng, còn được thiết kế giống môi trường hoang dã những cây cối và tảng đá đều là thật.
Tuy nhiên nơi này trước đây từng có một con gấu Bắc Cực dưỡng thương ở, mùi của nó vẫn chưa tan hết.
Ai cũng biết, sói là loài có ý thức lãnh thổ cực mạnh, nó tuyệt đối không cho phép dấu vết của động vật khác xuất hiện trong lãnh địa của mình.
Vì vậy Yến Bắc tạm thời chưa thể ở đây, phải đợi đến khi vết thương của nó lành hẳn và mùi của gấu Bắc Cực ở đây được loại bỏ hoàn toàn mới được.
Giám đốc cầm một thiết bị không rõ tên kiểm tra đo lường ở mỗi vị trí trong khu sói, sau đó nhíu mày nói với quản lý khu Bắc Cực: "Mùi của Đại Hùng vẫn chưa tan hết, cần rải thêm chất khử mùi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



