Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Anh đã đứng đợi cô mười phút. Sơ Doanh khoác vội chiếc áo, quàng khăn rồi chạy ra khỏi cửa. Trong lúc chờ thang máy, cô không quên nhắn cho Tang Lê: [Quả Lê ơi, tớ ra ngoài một chút, lát tớ về nhé.]
Sơ Doanh thấy Giang Cẩn Sơ đứng trước sảnh tòa nhà chờ mình. Cô rất muốn chạy đến ôm lấy anh, nhưng cuối cùng lại kìm bước chân, ánh mắt không giấu nổi ý cười đứng trước mặt anh: "Giang Cẩn Sơ."
Quan hệ của họ bây giờ gọi là "ông xã" thì đúng hơn, nhưng cô không tài nào thốt ra nổi. Giang Cẩn Sơ định đưa tay ra đón cô nhưng rồi lại lúng túng thu tay về, hỏi: "Em... buồn ngủ chưa?"
Sơ Doanh lắc đầu: "Em không buồn ngủ, đợt nghỉ lễ ngủ nhiều rồi. Sao anh lại tới đây?"
Việc anh đến tìm là một bất ngờ ngoài ý muốn đối với cô, dù hôm nay quả thực là đêm tân hôn. Đôi mắt cô cong thành hình trăng khuyết, trong trẻo và lấp lánh.
Giang Cẩn Sơ trầm giọng nói, ánh mắt hơi lảng đi: "Tôi muốn đưa em đến một nơi."
Sơ Doanh hỏi: "Đi đâu vậy anh?"
Giang Cẩn Sơ đáp tỉnh bơ: "Đi xem nhà."
Nửa đêm đi xem nhà thì quả thực hơi kỳ lạ, nhưng Sơ Doanh vẫn ngoan ngoãn lên xe của Giang Cẩn Sơ.
Xe chạy về hướng Đông, đi qua hai ngã tư đèn xanh đèn đỏ rồi rẽ vào hầm gửi xe của khu chung cư Bạc Duyệt Phủ.
Chẳng phải Giang Cẩn Sơ không ở đây sao? Sơ Doanh nảy sinh nghi ngờ, cô nhớ rõ lúc xem mắt có nói về vấn đề chỗ ở, anh bảo mình sống gần Viện Kiểm sát cơ mà. Có lẽ là anh mới chuyển nhà chăng?
An ninh ở Bạc Duyệt Phủ cực kỳ nghiêm ngặt, nhận diện khuôn mặt suốt dọc đường đi, thang máy dẫn thẳng lên tầng cao nhất của tòa nhà phía Tây.
"Chào mừng bạn đã về nhà."
Khóa cửa thông minh tự động cảm ứng khuôn mặt của Giang Cẩn Sơ. Ánh đèn bừng sáng, Sơ Doanh có thể nhìn rõ toàn cảnh căn hộ.
Đập vào mắt là một phòng khách lớn nằm ngang với một tấm cửa sổ sát đất siêu rộng. Trước đó dường như căn nhà này không có người ở. Chỉ là phong cách trang trí với ánh sáng nhu hòa, nội thất màu trắng ấm, sàn gỗ sáng màu – chính là phong cách "kem bơ" đang cực kỳ thịnh hành hiện nay.
Giang Cẩn Sơ dẫn cô đi một vòng quanh tầng một, rồi đề nghị: "Lên lầu xem chút nhé."
Sơ Doanh đi theo sau anh bước lên tầng hai. Ngoài các phòng ngủ thông thường, nơi này vậy mà còn có một khoảng sân phơi. Đêm khuya bên ngoài rất lạnh nên cô chỉ kịp lướt mắt nhìn qua.
Giang Cẩn Sơ đã bật hệ thống sưởi sàn toàn bộ căn nhà, tạo nên một không gian ấm áp. Anh nhìn về phía Sơ Doanh: "Em thấy căn nhà này thế nào?"
Sơ Doanh ngồi trên chiếc sofa êm ái, tư thế có chút câu nệ, lưng thẳng tắp: "Rất tốt ạ, anh ở đây thì chỉ cần anh thích là được."
Giang Cẩn Sơ không đề cập đến chuyện sống chung, cô cũng ngại chẳng dám mở lời trước.
Người đàn ông ngồi xuống phía bên kia của sofa: "Em có thích không?"
Sơ Doanh cân nhắc cách diễn đạt, rồi thành thật đáp: "Thích ạ."
Nhưng mà thích thì cũng đâu có ích gì, đây có phải nhà của cô đâu. Người ta cũng chưa có mời cô về ở cùng mà.
"Giang Cẩn Sơ, nếu sau này anh có người mình thầm thương trộm nhớ, nhớ phải nói trước với em một tiếng nhé."
Suýt chút nữa là cô giơ tay thề luôn rồi.
Chỉ còn chưa đầy 10 phút nữa là đến 0 giờ, đêm tân hôn chỉ còn lại 10 phút cuối cùng. Giang Cẩn Sơ đưa Sơ Doanh trở lại trước cửa nhà cô, cả hai đều không ai mở lời về chuyện sống chung hay chuyển nhà.
Sơ Doanh cứ nấn ná mãi, cuối cùng cũng buộc phải chào tạm biệt: "Em đến nơi rồi, chúc anh ngủ ngon."
"Chờ một chút."
Giây tiếp theo, Giang Cẩn Sơ vươn tay phải giữ chặt lấy cánh tay Sơ Doanh, rồi kéo cô vào lòng, ôm chặt lấy cô.
Tim Sơ Doanh đập liên hồi như đánh trống, cô không nỡ phá vỡ cái ôm khó khăn lắm mới có được này. Một lúc lâu sau, giọng nói trầm ấm của anh rót vào tai cô: "Sơ Doanh, tân hôn vui vẻ. Dọn qua đây ở cùng tôi đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















