Màn đêm buông xuống miệt Bình Thủy nhanh như một cái chớp mắt, nuốt chửng những rặng dâu tằm xanh ngắt vào trong khối bóng tối đặc quánh. Gió từ sông Hậu thổi vào bờ ngày một lớn, lùa qua các kẽ lá nhãn cổ thụ nghe ràn rạt, mang theo cái lạnh thấu xương của vùng sông nước miền Tây Nam Bộ buổi giao mùa. Khác với sự náo nhiệt, đèn đuốc sáng choang của bến Ninh Kiều, bến đò Bình Thủy đêm nay im lìm, tịch mịch đến rợn người. Chỉ có tiếng sóng vỗ bành bạch vào chân cầu ván và ánh đèn bão lập lòe xa xa từ bốt gác của tụi lính tuần cảnh, như một đôi mắt quỷ đói đang nhìn chằm chằm vào lòng sông.
Kim Lý ngồi trong mui chiếc ghe lườn dẫn đầu, không bật đèn. Bóng tối bao trùm lấy cô, nhưng đôi mắt cô vẫn mở to, hướng về phía con đường mòn dẫn từ làng dệt ra bến sông. Tim cô đập dồn dập từng hồi, một cảm giác căng thẳng tột độ đè nặng lên lồng ngực. Ở thời hiện đại, hành vi của cô lúc này chính là buôn lậu, là vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Còn ở thế giới năm 1932 này, việc cô đang làm là một cuộc đánh cược bằng mạng sống với chính quyền thực dân. Chỉ cần một tiếng chó sủa không đúng lúc, hay một tia đèn pin của tụi lính tuần quét trúng bến đò, toàn bộ mười lăm kiện tơ sống ngụy trang cùng tính mạng của cô và anh em phu thuyền sẽ bị chôn vùi dưới đáy sông Hậu.
"Cô Ba, anh em dưới ghe chuẩn bị sẵn sàng hết rồi," tiếng anh Ba Đò thì thầm bên tai Kim Lý, giọng anh dù cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn lộ rõ sự run rẩy. Là dân bến bãi lâu năm, anh từng chở không biết bao nhiêu chuyến hàng nguy hiểm cho Nghiệp đoàn, nhưng chưa bao giờ anh thấy một chuyến hàng nào điên rồ và mạo hiểm như chuyến này.
"Dây neo đã nới lỏng, chỉ cần bốc hàng xong là tụi tôi chặt dây, thả ghe trôi xuôi dòng liền."
"Anh Ba, bảo anh em tuyệt đối không được dùng đuốc hay đèn dầu. Ai có việc nấy, bốc vác trong thầm lặng," Kim Lý dặn dò, tay cô siết chặt lấy chiếc bật lửa đồng thau trong túi áo bà ba để tìm kiếm chút hơi ấm. "Mận, em đứng ở mũi ghe canh chừng bốt gác phía Tây. Có động tĩnh gì là gõ nhẹ vào mạn xuồng ba tiếng."
"Lẹ tay lên tụi bây! Nhẹ nhàng thôi, đừng để tiếng xích xe lôi kêu lớn!" Ông cả Biện vừa đỡ một kiện "tơ đen" chuyền xuống cho anh Ba Đò vừa thầm thì hối thúc.
Công việc bốc dỡ diễn ra trong một bầu không khí im lặng đến nghẹt thở. Những thớ cơ cuồn cuộn của đám phu thuyền gồng lên trong bóng tối, từng cuộn tơ ngụy trang được chuyền tay nhau một cách nhịp nhàng từ trên bờ xuống boong tàu. Kim Lý bước ra khỏi mui ghe, cô đứng ngay sát mạn thuyền để kiểm tra vị trí sắp xếp. Theo đúng kế hoạch cô vạch ra, mớ tơ ngụy trang này không được giấu kỹ dưới khoang giữa như thuốc ký ninh hay sách vở, mà phải được chất đống một cách bừa bộn, công khai ngay trên boong tàu phía trước và xung quanh cabin lái. Cô muốn biến chúng thành một phần bối cảnh tự nhiên nhất của một chiếc ghe chở hàng rách nát vừa trải qua giông bão, đánh lừa thị giác của bất kỳ kẻ nào nhìn vào.
"Cô Ba, kiện cuối cùng lên ghe rồi," anh Ba Đò quẹt mồ hôi trán, thở phào nhẹ nhõm khi khối 'dây sơ dừa' cuối cùng được đặt định vị sát mạn thuyền.
Ông cả Biện bước lại gần mũi ghe, đưa bàn tay thô ráp, nứt nẻ nắm lấy tay Kim Lý, giọng ông nghẹn ngào: "Cô Ba, mười lăm kiện tơ này là mồ hôi, nước mắt và hy vọng sống của cả trăm mạng người làng Bình Thủy này trong mùa đông tới. Già này giao hết vào tay cô. Tờ giấy nợ danh nghĩa Nghiệp đoàn của cô, tôi sẽ giữ kỹ dưới ban thờ tổ tiên. Cầu trời khẩn phật cho cô đi đường bình an, đưa đường tơ của xứ mình sống lại."
Kim Lý nhìn ông lão khắc khổ trước mặt, lòng cô dâng lên một sự xúc động sâu sắc, xen lẫn một ý thức trách nhiệm nặng nề. Lúc này, cô không còn nghĩ về việc kiếm lời hay việc đối phó với mẹ con dì Tư nữa. Cô nhận ra mình đã thực sự trở thành một phần của thời đại này, một phần trong cuộc đấu tranh sinh tồn của những con người lao động khốn khổ dưới ách áp bức thực dân.
"Bác cả Biện yên tâm, tôi dùng danh dự của Huỳnh gia và mạng sống của mình để đảm bảo, số tơ này sẽ về tới Sài Gòn nguyên vẹn. Tiền bạc sòng phẳng tôi sẽ nhờ chành Vĩnh Xương chuyển xuống cho bác sớm nhất," Kim Lý kiên định nói.
"Được rồi, cô Ba đi mau đi, tụi lính tuần cảnh sắp đổi ca trực rồi đó!" Ông cả Biện giục, rồi nhanh chóng vẫy tay cho đám thanh niên đẩy xe lôi lùi vào bóng tối của rặng cây.
Cọc… cọc… cọc…
Đột nhiên, từ phía con đường đê dẫn ra bến đò, vang lên tiếng xích xe đạp và tiếng giày đinh nện xuống nền đất đá hộc. Ánh đèn pin quét loang loáng qua những ngọn cây dâu tằm, hướng thẳng về phía bến sông nơi ba chiếc ghe của Kim Lý đang neo đậu.
"Đứa nào ở bến đò giờ này? Đứng im cho tao kiểm tra!" Một giọng nói gắt gỏng bằng tiếng Việt vang lên. Đó là tiếng của tụi lính tuần đinh đi tuần đêm của bốt Bình Thủy.
"Có lính tuần đêm cô Ba ơi!" Con Mận hốt hoảng bấu chặt lấy tay áo Kim Lý, mặt mày cắt không còn một giọt máu.
Toàn bộ phu thuyền trên ghe lập tức đứng hình, không khí đóng băng lại trong tích tắc. Anh Ba Đò đã cầm sẵn cây dao phay, định chặt đứt dây neo để thúc ghe chạy liều. Nhưng Kim Lý đã kịp thời nắm lấy tay anh, lắc đầu ra hiệu dừng lại. Dòng nước sông Hậu lúc này đang chảy ngược do con nước lớn, nếu chặt dây neo, chiếc ghe không thể chạy nhanh bằng ca-nô máy của tụi nó, ngược lại hành động bỏ chạy sẽ biến họ thành đích ngắm cho những họng súng trường trường công kia.
"Tất cả bình tĩnh, ngồi thụp xuống khoang sau. Anh Ba Đò, cầm lấy cây đèn dầu bão, giả vờ như đang sửa bánh lái cho tôi," Kim Lý nhanh trí ra lệnh, giọng cô lạnh tanh nhưng vô cùng dứt khoát.
Cô thong thả bước ra phía mũi ghe, tay cầm chiếc đèn pin nhỏ vặn ánh sáng yếu nhất, rọi thẳng về phía hai bóng đen đang tiến lại gần bến ván. Đó là hai tên lính tuần đinh người Việt mặc đồ bảo an, tay cầm súng trường gác vai, mặt mũi bặm trợn vì bị phá hỏng giấc ngủ đêm.
"Thưa các thầy tuần, đêm hôm khuya khoắt thế này các thầy đi tuần vất vả quá," Kim Lý chủ động lên tiếng trước, giọng cô giả vờ mệt mỏi và có chút sốt ruột của một chủ ghe gặp sự cố dọc đường.
Tên lính đi đầu rọi thẳng chiếc đèn pin cỡ lớn vào mặt Kim Lý, khiến cô phải nheo mắt lại. Hắn nhìn thấy một cô gái trẻ ăn mặc đồ bà ba đen đơn giản, trên ghe chỉ có vài ba người phu đang lúi húi sửa sang đằng đuôi lái, bèn hách dịch hỏi: "Ghe từ đâu tới? Giờ này không lo cắm sào ngủ đi, còn làm cái gì lùm xùm ngoài bến đò này?"
"Dạ thưa thầy, ba chiếc ghe lườn của chúng tôi thuộc Nghiệp đoàn bến Kênh Tẻ Sài Gòn, vừa xuống giao lụa cho chành Vĩnh Xương ở bến Ninh Kiều chiều nay," Kim Lý thong thả giải thích, cô bước lại gần mép mạn thuyền để che bớt tầm nhìn của tên lính vào đống 'tơ đen' phía sau. "Ngặt nỗi trên đường quay trở ra sông lớn để về lại miền trên, chiếc ghe dẫn đầu này bị gãy mất một chốt gỗ ở bánh lái sau trận giông chiều qua. Chúng tôi buộc phải dạt vào bến Bình Thủy này để nhờ thợ trong làng đục giùm cái chốt khác thay vào cho kịp con nước ròng sáng mai. Anh em đang cố đóng lại cái chốt cho xong để đi, chứ đâu dám làm loạn gì đâu ạ."
Tên lính tuần đinh nghe đến hai chữ "Nghiệp đoàn bến Kênh Tẻ" thì vẻ mặt có chút dè chừng, gã đảo mắt nhìn một lượt qua ba chiếc ghe lườn trống rỗng. Ánh đèn pin của gã quét qua đống cuộn dây thừng sơ dừa đen sì, xù xì và bẩn thỉu nằm ngổn ngang trên boong tàu. Gã nhìn thấy mùi nhựa mặc nưa hăng hắc bốc lên, liền nhăn mũi, lấy tay che miệng chửi thề:
"Mẹ kiếp, cái thứ gì trên ghe mà hôi thối, đen thui đen thích như cống rãnh vậy hả?"
"Dạ, đó là mấy cuộn dây gai với bao tải lót sàn tàu bị ngấm nước mưa nhựa mặc nưa từ chuyến hàng trước, chưa kịp phơi khô nên nó bốc mùi hôi hám quá. Xin lỗi làm bẩn mắt thầy tuần," Kim Lý khéo léo thuận theo lời gã, gương mặt lộ ra vẻ ái ngại chân thật.
Tên lính tuần đinh nhìn đống 'dây thừng' bẩn thỉu đó với vẻ ghê tởm tuyệt đối, gã đời nào nghĩ cái thứ đen sì, bốc mùi hắc ám kia lại là tơ sống thượng phẩm trị giá cả ngàn đồng bạc. Sự thiếu am hiểu về nghề dệt cùng tâm lý lười biếng, sợ bẩn của một tên lính lệ đã hoàn toàn sập vào cái bẫy thị giác tinh vi của cô gái thời hiện đại.
"Thôi thôi, tụi bây sửa sang cái gì thì làm lẹ lên rồi xéo đi cho rảnh mắt, đừng có lảng vảng ở bến này làm tao ngứa mắt," tên lính tuần gạt phắt đi, gã cũng chẳng buồn bước lên ghe kiểm tra giấy tờ vì mùi mặc nưa quá hăng.
Kim Lý nhanh tay thọc vào túi áo, rút ra hai hào bạc cựu – số tiền lẻ cuối cùng cô còn giữ trong người – khéo léo nhét vào tay tên lính: "Dạ, chút tiền nhỏ biếu hai thầy uống cà phê sáng cho ấm bụng. Cảm ơn hai thầy đã thông cảm."
Cầm lấy hai đồng hào bạc đút túi, thái độ của hai tên lính tuần đinh lập tức dịu hẳn xuống. Tụi nó quay lưng, lững thững đạp xe bỏ đi về phía bốt gác, tiếng cười nói khúc khích vang lên trong đêm tối.
Khi ánh đèn pin của tụi lính hoàn toàn biến mất sau rặng cây, Kim Lý mới vịn tay vào mạn ghe, thở hắt ra một hơi dài, toàn thân cô ướt đẫm mồ hôi hột vì phen hú vía vừa rồi. Cô quay sang nhìn anh Ba Đò, ánh mắt cô lóe lên một tia sáng dứt khoát:
"Anh Ba, chặt dây neo! Cho ghe xuất bến ngay lập tức!"
Phập! Phập!
Tiếng dao chặt đứt dây thừng vang lên gọn gàng trong đêm lạnh. Ba chiếc ghe lườn khổng lồ lặng lẽ tách bến Bình Thủy, không thắp đèn, không nổ máy, hoàn toàn nương theo dòng nước lớn sông Hậu để trôi ra phía cửa sông rộng. Kim Lý đứng ở mũi tàu, nhìn về phía làng dệt Bình Thủy đang lùi dần vào bóng tối. Chuyến đi ngược dòng về lại Sài Gòn của cô đã bắt đầu, mang theo một bí mật kinh hoàng đen kịt dưới lớp nhựa mặc nưa, hứa hẹn một cuộc nổi loạn kinh tế mới tại bến Kênh Tẻ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)