Khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua làn sương mù dày đặc trên mặt sông Tiền, ba chiếc ghe lườn của họ Huỳnh đã nhổ neo, tiếp tục hành trình hướng về phía ngã ba sông lớn. Nước sông buổi sớm chuyển sang màu đỏ quạch của phù sa mùa nước nổi, chảy cuồn cuộn và mang theo những đám lục bình trôi dạt dập dềnh. Khung cảnh hai bên bờ bắt đầu thay đổi, không còn những rặng dừa nước rậm rạp của vùng ven Sài Gòn mà mở ra những vườn cây ăn trái sum suê, những mái nhà tranh nghèo nấp sau rặng bần bầu.
Kim Lý đứng ở mui tàu, gió sớm thổi tung vạt áo bà ba màu đen, mang theo cái lạnh mơn man của sương đêm chưa tan hết. Cô đưa mắt nhìn dòng sông rộng mênh mông trước mặt, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác ngợp ngập và bất an khó tả. Ở thế giới hiện đại, cô quen với những chuyến bay chớp nhoáng, những con đường cao tốc phẳng lì và ánh đèn điện sáng choang của thành phố. Còn lúc này, đối diện với cô là một Nam Bộ những năm 30 hoang dã, lạ nước lạ cái. Sông nước thì sâu hoắm, lòng người thì khó dò, xung quanh chỉ có tiếng sóng vỗ bành bạch vào mạn gỗ sao. Dù cố tỏ ra cứng cỏi để làm chỗ dựa cho đám phu thuyền, lòng bàn tay Kim Lý vẫn rịn ra một lớp mồ hôi lạnh. Cô tự hỏi, liệu cái kiến thức thời hiện đại của mình có đủ để sống sót qua chuyến đi đầy cạm bẫy này hay không?
Sự việc đám cướp sông đêm qua vẫn còn làm tim cô đập thon thót mỗi khi nghĩ lại. Cô nhìn xuống khoang giữa, nơi cất giấu những thùng sách chữ Quốc ngữ và thuốc ký ninh. Đoạn suy nghĩ về Trần Thế Kiệt lại hiện lên trong đầu cô dưới một góc nhìn khác, thực tế và logic hơn. Là một người làm kinh doanh, Kim Lý hiểu rõ muốn mở rộng thị trường, muốn xưởng dệt hay bến tàu phát triển bền vững thì người dân, người thợ ở miệt lục tỉnh phải biết chữ, biết tính toán và có sức khỏe. Trần Thế Kiệt bỏ công sức, dùng cả mạng lưới bảo an của Nghiệp đoàn để hộ tống mớ sách vở và thuốc men này, chắc chắn là anh đang muốn xây dựng một lực lượng lao động có tri thức, tạo ra một hệ sinh thái làm ăn độc quyền mà chính quyền thực dân không thể can thiệp vào. Anh không chỉ là một tay trùm bến bãi thô bạo, mà là một nhà chiến lược có tầm nhìn cực kỳ đáng sợ. Việc giữ an toàn cho chuyến hàng này, vì vậy, chính là tấm vé quyết định để cô bước vào chuỗi lợi ích khổng lồ của anh.
"Cô Ba! Phía trước có biến!" Tiếng anh Ba Đò từ khoang lái gọi giật giọng, cắt đứt mạch suy nghĩ của Kim Lý.
Cô nhìn ra xa, chiếc xuồng nhỏ của đám dân chài dẫn đường đang chèo vội vã quay trở lại, tên cầm đầu đứng ở mũi xuồng giơ chiếc nón lá quay vòng tròn liên tục – ký hiệu có trạm gác bất ngờ hoặc ca-nô của lính tuần sông đang tiến lại gần. Ngay lập tức, từ phía khúc quanh của con sông, một chiếc ca-nô tuần tra cỡ nhỏ sơn màu xám tro của cảnh sát đường thủy Phủ Thống đốc lao ra. Chiếc ca-nô này chạy bằng động cơ dầu, tiếng máy nổ bạch bạch bạch chát chúa vang động cả một vùng sông nước, rẽ sóng lao thẳng về phía đoàn ghe họ Huỳnh. Trên ca-nô có bốn tên lính Mã tà mặc sắc phục xanh đen, tay lăm lăm súng trường, và một tên sĩ quan người Pháp mặc bộ đồ kaki vàng đứng ở mũi tàu, tay cầm ống nhòm chỉ trỏ đầy hống hách.
"Tụi nó lập trạm kiểm soát di động ngay khúc quanh rồi cô Ba!" Anh Ba Đò mặt biến sắc, tay ghì chặt bánh lái để hãm tốc độ của ba chiếc ghe lớn. Đám phu thuyền trên boong cũng bắt đầu xôn xao, ai nấy đều lộ rõ vẻ lo lắng, hoang mang.
Nhìn thấy họng súng trường đen ngóm của đám lính Mã tà, Kim Lý cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại vì sợ. Đây không phải là phim ảnh, đây là súng thật, và những kẻ kia có quyền bắn chết người trên sông nếu cảm thấy nghi ngờ. Nỗi sợ hãi của một người bình thường lần đầu đối mặt với cường quyền suýt chút nữa đã làm cô ngã khuỵu. Nhưng cô biết, nếu cô hoảng loạn lúc này, tất cả mọi người trên ghe sẽ chết. Cô hít một hơi thật sâu, cố ép cho giọng mình không bị run rẩy, quay sang bảo con Mận:
"Mận, vào buồng lấy cho tôi cái khay trầu và phong thư giấy phép của Cậu Hai đưa hôm trước ra đây. Bình tĩnh, có tôi ở đây rồi."
Con Mận lật đật chạy đi. Chiếc ca-nô tuần sông nhanh chóng áp sát vào mạn chiếc ghe dẫn đầu. Tên thông ngôn người Việt trên ca-nô hách dịch hét lớn qua chiếc loa bằng tôn: "Ghe kia! Dừng máy, thả neo ngay lập tức để kiểm tra hành chính! Đứa nào bướng bỉnh tụi tao bắn bỏ!"
Anh Ba Đò cho ghe chạy chậm lại rồi thả neo phụ, hai chiếc ghe đi sau cũng từ từ dừng lại theo hàng. Chiếc ca-nô cập hẳn vào mạn ghe, hai tên lính Mã tà nhanh nhảu nhảy lên boong tàu, tay cầm báng súng gạt đám phu thuyền ra hai bên. Tên sĩ quan Pháp thong thả bước lên sau cùng, đôi mắt ti hí quét một lượt qua những súc lụa Lãnh Mỹ A đen bóng xếp đầy trên boong với ánh nhìn đầy vẻ nghi ngờ.
Kim Lý bước ra từ mui ghe, hai chân cô hơi run nhưng cô cố gồng mình để bước đi thật vững. Trên tay cô là chiếc khay bằng đồng nhỏ, bên trên đặt một hộp thuốc lá hiệu Cotab của Pháp và phong thư dày có dấu đỏ của Phủ Thống đốc. Cô khẽ cúi đầu chào tên sĩ quan bằng một phong thái vô cùng lịch thiệp, nhã nhặn của một tiểu thư gia thế, rồi nói bằng một thứ tiếng Pháp vô cùng lưu loát, chuẩn xác:
"Chào Ngài Đại úy. Tôi là Huỳnh Kim Lý, chủ xưởng dệt họ Huỳnh ở bến Kênh Tẻ. Đoàn ghe của chúng tôi đang trên đường vận chuyển lụa thượng phẩm xuống giao cho các đại lý ở Sa Đéc và Cần Thơ. Đây là giấy phép thông hành thủy lộ do chính tay Ngài Thống đốc Nam Kỳ ký duyệt cho Nghiệp đoàn chúng tôi, xin Ngài xem qua."
Tên sĩ quan Pháp hơi khựng lại khi nghe cô gái trẻ trước mặt nói tiếng Pháp chuẩn giọng Paris với phong thái tự tin như vậy. Sự hống hách trên gương mặt gã giảm đi vài phần, gã đón lấy phong thư, rút tờ giấy phép ra xem xét kỹ lưỡng. Con dấu đỏ chói của Phủ Thống đốc cùng chữ ký của viên quan chức cấp cao có sức nặng tuyệt đối, khiến tên sĩ quan không thể không kiêng dè. Gã gật gù, nhưng đôi mắt cáo già vẫn nhìn về phía khoang giữa của chiếc ghe:
"Giấy tờ của cô rất hợp pháp, thưa cô Huỳnh. Nhưng theo luật mới của Phủ Thống đốc, tất cả các phương tiện vận chuyển đường dài đều phải bị kiểm tra khoang chứa để đề phòng hàng lậu. Người của tôi cần phải lật số lụa này lên để kiểm tra phía dưới."
Nói rồi, gã ra hiệu cho hai tên lính Mã tà tiến về phía khoang giữa, nơi cất giấu những thùng thuốc ký ninh và sách chữ Quốc ngữ.
Tim Kim Lý nảy lên một nhịp khủng khiếp, mồ hôi hột rịn ra trên trán dưới vành nón lá. Cô không hề nắm chắc phần thắng, cô đang đánh cược một ván bài tâm lý đầy may rủi. Cô bước lên một bước, khéo léo đứng chắn trước lối đi của hai tên lính, nở một nụ cười nhẹ nhàng nhưng giọng nói đã có phần đanh lại:
"Ngài Đại úy quả là một người tận tụy với công việc. Tuy nhiên, tôi xin phép được lưu ý Ngài một điều nhỏ. Số lụa Lãnh Mỹ A này của chúng tôi là loại hàng thượng phẩm vừa mới ra lò, mặt lụa còn nguyên lớp nhựa mặc nưa chưa khô hẳn hoàn toàn. Thứ nhựa cây này rất kỵ hơi tay người lạ và bụi bẩn bám vào, chỉ cần một vệt xước nhỏ hay một vết ố ẩm do giày dép dẫm lên, toàn bộ súc lụa trị giá hàng trăm đồng bạc Đông Dương này coi như vứt đi. Số lụa này vốn là hàng đặt riêng của phu nhân quan Lãnh sự Pháp tại Sài Gòn để chuẩn bị cho buổi dạ tiệc sắp tới. Nếu chuyến hàng bị chậm trễ hoặc lụa bị hư hỏng do quá trình khám xét... tôi e rằng phu nhân sẽ không được vui lòng khi nhận hàng."
Gã nhanh tay rút bao thuốc lá Cotab trên khay đồng, kéo theo hai tờ giấy bạc một trăm đồng nhét gọn vào túi áo kaki của mình một cách vô cùng điêu luyện, rồi quay sang quát đám lính Mã tà: "Tụi bây làm cái gì vậy? Tránh ra cho người ta đi! Hàng hóa của phu nhân quan Lãnh sự mà tụi bây dám đụng tay đụng chân vào hả? Lui về ca-nô mau!"
Hai tên lính Mã tà lật đật rụt tay lại, lầm lũi bước trở về chiếc ca-nô xám. Viên sĩ quan Pháp ngả mũ kê-pi chào Kim Lý một cách lịch sự theo đúng kiểu quý tộc Pháp: "Chúc cô Huỳnh có một chuyến đi thuận buồm xuôi gió. Hy vọng sẽ được gặp lại cô trong các buổi dạ tiệc ở Sài Gòn."
"Cảm ơn sự thấu hiểu của Ngài Đại úy," Kim Lý khẽ cúi đầu tiễn khách.
Chiếc ca-nô tuần sông nhanh chóng nổ máy, quay đầu lao đi mất hút sau khúc quanh, để lại những vệt sóng trắng xóa trên mặt sông Tiền. Khi chiếc ca-nô hoàn toàn khuất dạng, anh Ba Đò mới dám buông hơi thở dài thườn thượt, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Anh nhìn Kim Lý bằng ánh mắt kính phục đến mức không thốt nên lời:
"Cô Ba… cô quả thật là gan dạ quá! Cái bài nói dối chuyện phu nhân quan Lãnh sự đó, đến tôi nghe còn tin sái cổ, huống chi là thằng Tây kiêu ngạo đó. Lại còn hai trăm đồng bạc đưa ra dứt khoát như vậy, hèn gì tụi nó không quay đầu mới lạ."
Kim Lý khẽ thở phào, hai chân cô lúc này mới thực sự bủn rủn, cô phải vịn tay vào mạn ghe để không bị ngã. Cô cất khay đồng vào trong mui, gương mặt vẫn chưa hết vẻ bàng hoàng: "Anh Ba đừng chủ quan, hai trăm đồng đó là tiền túi của tôi bỏ ra để mua sự bình an cho cả đoàn. Thằng Tây đó tham lam nhưng nhát gan, thấy tiền và thế lực là chùn bước. Nhưng đường xuống miệt dưới còn dài, tôi thực sự không biết phía trước còn trạm gác nào nữa không. Chúng ta phải đẩy nhanh tốc độ trước khi tụi nó kịp nhận ra có điều gì bất thường. Bảo anh em kéo neo, tăng tốc chèo xuôi dòng ngay!"
Đoàn ghe lườn của họ Huỳnh lại tiếp tục rẽ sóng lao đi giữa dòng sông Tiền bao la. Càng đi sâu xuống phía Nam, dòng sông càng mở rộng, mang theo những khát vọng và cả những hiểm nguy đang chờ đón cô chủ trẻ ở phía trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

Đọc mấy chương đầu tưởng giống truyện thập niên TQ hong à, mà truyện này lấy bối cảnh VN xưa nên đọc thấy cũng hay hay á. Tác giả cố ra full đừng drop nha :)
Dạ tui sẽ cố gắng ra đều nha....Nhớ follow đọc góp ý giúp tui nha. Tác phẩm đầu tay ó hihi <3