Nắng gió sông Kênh Tẻ hất mạnh vào mặt Kim Lý khi chiếc ghe lườn bắt đầu tiến ra quãng sông rộng, dòng nước phù sa đục ngầu cuộn chảy dưới lườn tàu tạo nên những tiếng ầm ập liên hồi. Tiếng chèo khua nước bùm bũm cùng tiếng hò bắt nhịp dạt dào của đám phu thuyền kéo lòng cô trở lại với thực tại đầy thử thách trước mắt. Ba chiếc ghe dàn thành hàng một, lướt sóng nhịp nhàng nhờ dòng nước xuôi dòng đang cuồn cuộn đổ về miệt lục tỉnh. Không gian đô thị sầm uất của Sài Gòn nhanh chóng lùi lại phía sau, thay vào đó là những rặng dừa nước xanh ngắt, những rặng bần chua de ra mép nước và bầu trời miền Tây bao la khoáng đạt mở ra trước mắt.
Kim Lý đi vào bên trong mui ghe để tránh cái nắng gắt bắt đầu đổ lửa xuống mặt sông. Căn buồng nhỏ giữa ghe được dựng tạm bằng những tấm vách ván sác thô sơ nhưng khá kín gió và bớt chao đảo hơn so với phía mũi tàu. Bên trong gian buồng kê một chiếc chõng tre nhỏ được lót lớp chiếu lát còn thơm mùi cỏ khô, và một chiếc hòm gỗ nhỏ đựng vật dụng cá nhân cùng sổ sách của cô. Cô ngồi xuống mép chõng, lật mở cuốn sổ tay, dùng ngón tay miết theo bản đồ thủy lộ vẽ tay để kiểm tra lại lịch trình một lần nữa. Theo tính toán của anh Ba Đò, từ đây xuống tới ngã ba sông Tiền phải mất gần hai ngày đêm nếu thời tiết thuận lợi và không gặp phải sự cố hỏng hóc máy móc hay bánh lái dọc đường.
"Cô Ba, uống hớp nước mưa cho mát cổ họng, nắng nôi vầy dễ đổ bệnh lắm," con Mận bưng một chiếc bát sành đựng nước nấu với lá rễ tranh thơm phức bước vào buồng, gương mặt nó đỏ ửng vì hơi nóng hắt lên từ mặt sông. "Anh Ba Đò bảo qua khỏi khúc sông này là tới đoạn vắng, dân cư thưa thớt lắm, nên ảnh cho anh em cắm sào ăn cơm trưa luôn trên ghe rồi tranh thủ đi tiếp cho kịp con nước."
Kim Lý đón lấy bát nước sành, nhấp một ngụm nhỏ, cảm giác cái ngọt thanh, mát rượi của rễ tranh chạy dọc cuống họng làm dịu đi cái nóng hầm hập của buổi trưa sông nước miền Nam. Cô nhìn con Mận đang loay hoay xếp lại mấy chiếc gối vải, lòng chợt dấy lên một sự thận trọng cần thiết cho chuyến đi xa này, cô bèn hỏi:
"Mận này, em đi miệt dưới nhiều chưa? Các trạm tuần cảnh dọc đường họ có hay làm khó dễ ghe thuyền tư nhân không?"
"Làm phiền anh Ba và anh em chú ý cẩn mật giúp tôi, mọi sự trông cậy vào mọi người," Kim Lý nói vọng ra ngoài với giọng đầy biết ơn.
Chiều hôm đó, thời tiết miền sông nước thay đổi một cách đột ngột và dữ dội đúng như dự đoán của những lão ngư dày dạn kinh nghiệm. Mây đen từ phía biển Đông kéo về ùn ùn, dày đặc như những làn khói thuốc súng, nuốt chửng cả khoảng trời vàng vọt của buổi hoàng hôn buông xuống. Gió bắt đầu thổi mạnh từng hồi, lùa qua các kẽ vách tre của mui ghe nghe những tiếng u u lạnh lẽo, gai người. Sóng sông Kênh Tẻ vốn phẳng lặng ban sáng nay cuộn lên những con sóng bạc đầu hung dữ, vỗ bành bạch vào mạn gỗ sao của chiếc ghe lườn, khiến con thuyền khổng lồ chao đảo, lắc lư dữ dội giữa dòng nước xiết.
Kim Lý bước ra ngoài mui ghe, một tay bám chặt vào mạn tre đực được nẹp chắc chắn để giữ thăng bằng cho cơ thể trước những cú chao nghiêng của con thuyền. Mưa bắt đầu rơi, ban đầu là vài hạt nặng trĩu rồi nhanh chóng chuyển thành một trận mưa giông tầm tã, từng hạt mưa lớn và nặng như quất thẳng vào da thịt đau rát, làm mờ mịt cả tầm nhìn phía trước.
"Hạ bớt buồm xuống! Thả neo phụ phía lái ngay, mau lên anh em!" Anh Ba Đò hét lớn giữa tiếng gió rít gào gập ghềnh, hai tay ghì chặt cây bánh lái lớn phía sau khoang lái, gồng hết sức bình sinh để giữ cho con thuyền đi đúng hướng, không bị dòng nước xoáy đẩy lao vào các rặng bần ven bờ. Đám phu thuyền mình trần trùng trục rập rập chạy trên mạn ghe ướt nhẹp trơn trượt, người kéo dây thừng hạ buồm, người dùng những cây sào tre lớn đẩy các súc lụa bọc lá chuối ở mạn ngoài vào sâu trong khoang giữa để tránh nước mưa hắt xối xả vào làm hỏng màu lụa.
Giữa cơn giông gió mịt mùng và tiếng gầm rú của thiên nhiên, Kim Lý không hề tỏ ra hoảng sợ hay lúng túng như những tiểu thư thông thường. Đầu óc cô vô cùng tỉnh táo và rạch ròi. Cô đi nhanh xuống khoang giữa, nơi cất giấu ba thùng thuốc ký ninh quý giá và mớ sách vở chữ Quốc ngữ. Ánh đèn dầu bão treo trên xà nhà lắc lư điên cuồng theo nhịp chao của ghe, hắt những vệt sáng loang lổ, vàng vọt lên những kiện hàng. Cô quỳ rạp xuống sàn gỗ ướt lạnh, dùng bàn tay miết mạnh dọc theo các đường rãnh của lớp vách ngăn bằng gỗ trắc để kiểm tra xem có tia nước sông hay nước mưa nào rò rỉ vào trong hòm hay không.
May mắn thay, lớp ngụy trang bằng lụa Lãnh Mỹ A lỗi tráng nhựa mặc nưa dày dặn bọc ngoài các hòm gỗ đã phát huy tác dụng bảo vệ tuyệt đối một cách thần kỳ. Những giọt nước mưa lọt qua khe vách chỉ có thể trượt dài trên bề mặt bóng loáng, trơn tuột của thớ lụa đen nhuộm nhựa mặc nưa kỹ lưỡng, rồi theo bản năng chảy xuống rãnh thoát nước đáy ghe mà không cách nào thấm được vào lớp vải sáp bên trong. Tính chất kháng nước và độ bền bẩm sinh của chất liệu truyền thống này quả thực là một tấm khiên bảo vệ hoàn hảo nhất trong điều kiện khắc nghiệt của bến sông thời bấy giờ, khiến cô thầm khâm phục tài trí của những người đi trước.
Cơn giông kéo dài gần hai tiếng đồng hồ chịu trận rồi tạnh hẳn một cách nhanh chóng như khi nó đến, để lại một bầu trời đêm miền Tây đen thẫm, tĩnh mịch và lấp lánh vài ánh sao xa xăm. Ba chiếc ghe lườn dạt vào neo đậu sát một rặng bần chua ven sông, nơi nước chảy êm hơn, để chờ con nước lội vào sáng sớm hôm sau mới tiếp tục hành trình thủy lộ.
Đêm về khuya, không gian trở nên tĩnh mịch đến độ có thể nghe rõ tiếng côn trùng kêu rả rích từ trong bờ đất ẩm và tiếng nước vỗ khe khẽ, đều đặn vào lườn ghe sao. Đám phu thuyền sau một trận vật lộn kiệt sức với giông bão dữ dội đã mệt lả, họ nằm ngủ ngổn ngang trên mui ghe ráo nước, những tiếng ngáy ngủ đều đặn hòa vào tiếng sóng đêm.
Kim Lý ngồi một mình bên chiếc bàn viết nhỏ trong buồng, ngọn đèn bão được vặn nhỏ lửa vừa đủ sáng để không làm kinh động đến những người xung quanh. Cô đưa tay vào túi áo bà ba, ngón tay chạm phải chiếc bùa bình an bằng vải gấm màu đỏ thắm mà Trần Thế Kiệt đã tự tay đưa cho cô lúc sáng mai ở bến đê. Sực nhớ tới lời anh nói đầy ẩn ý, cô lấy chiếc bùa ra, đặt dưới ánh đèn dầu tù mù để nhìn ngắm kỹ lưỡng hơn. Đường chỉ thêu hình chữ "An" bằng chỉ vàng trên nền gấm đỏ vô cùng tinh xảo, những nét thêu dứt khoát, mạnh mẽ nhưng ẩn chứa một sự cẩn trọng tỉ mỉ đến lạ lùng từ một người đàn ông quanh năm lăn lộn nơi bến bãi sông nước.
Một người như anh, rốt cuộc đã phải trải qua những sóng gió và thử thách gì để có thể vừa đứng vững, uy nghiêm giữa thế giới đầy lọc lừa, hiểm ác của giới bến bãi Sài Gòn, lại vừa giữ được sự chu đáo, kín kẽ và nghĩa khí đối với những người xung quanh đến thế? Kim Lý nhận ra mình hoàn toàn chưa biết gì về con người thật đằng sau cái danh xưng "Cậu Hai bến tàu" lạnh lùng kia. Chuyến hàng đặc biệt này, hiệu thuốc ký ninh cứu người này, và cả những trang sách chữ Quốc ngữ chưa qua kiểm duyệt kia, dường như là những mảnh ghép đầu tiên kéo cô vào một dòng chảy ngầm lớn lao, đầy bí ẩn hơn rất nhiều so với những toan tính phục dựng xưởng dệt ban đầu của cô. Anh đang thực hiện một kế hoạch gì đó vô cùng hệ trọng, một kế hoạch cần đến sự kín kẽ của những chuyến ghe chở lụa này để che mắt chính quyền thực dân.
Tiếng nước vỗ vào mạn thuyền đột ngột vang lên một nhịp khác lạ, đập mạnh liên tiếp chen ngang vào những suy nghĩ mông lung của Kim Lý giữa đêm thâu. Có tiếng động nhẹ, tiếng bước chân sột soạt như có người đang cố tình lướt nhẹ trên mái lá từ phía mũi của chiếc ghe dẫn đầu mà cô đang ở. Kim Lý lập tức cảnh giác, cô đưa tay tắt phụt ngọn đèn bão trên bàn, căn buồng chìm vào bóng tối dày đặc. Cô nhanh chóng với lấy chiếc đèn pin nhỏ giắt chặt bên hông, khẽ khàng và nhẹ nhàng từng bước bước ra phía ngoài hiên mui ghe, đôi mắt hướng về phía bóng tối mịt mùng ngoài kia để dò xét tình hình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)