Bước qua ngạch cửa tre của gian nhà kho, Kim Lý đặt chiếc giỏ mây xuống cạnh chiếc chạn bát thượng vàng hạ cám được chú Năm đóng vội bằng gỗ tạp. Ánh nắng trưa đứng bóng hắt qua những kẽ hở của vách tre đan mắt cáo, rọi thẳng vào những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không gian mộc mạc. Cái nóng hừng hực của hanh nắng Nam Kỳ đổ xuống mái lá trung quân, làm dậy lên mùi tinh dầu sả, mùi gỗ me tây mới bào và cả cái mùi ngai ngái của đất bồi bến sông Kênh Tẻ.
Cô đứng lặng lại một nhịp, nhìn xung quanh giang sơn mới của mình. Mọi vật dụng ở đây đều đơn sơ đến độ trần trụi, nhưng dưới bàn tay thu vén của cô buổi sáng, chúng nằm đúng vào trật tự một cách ngăn nắp. Kia là chiếc lu sành đại chứa nước ngọt được gánh từ phao nổi bến sông về, bên trên đậy chiếc nắp bằng gỗ mít, bên cạnh treo lủng lẳng chiếc gáo dừa cưa đôi, cán cầm bằng tre đẽo nhẵn thin. Ở góc bếp tạm dưới mái hiên sau, ba ông táo bằng đất nung màu đỏ gạch nằm im lìm chờ lửa, xung quanh xếp gọn mớ củi đòn bằng gỗ đước già đen bóng.
"Cô Ba, để em phụ một tay," con Mận hớt hải chạy vào, tay ôm mớ lá dứa thơm vừa hái được ở bờ rào nhà bên. "Cá lóc còn quẫy dữ quá, để em ra sau hè làm vảy rồi cạo nhớt cho nghe cô."
"Ừ, làm cho khéo, nhớ xát muối với chanh cho bớt tanh nghe Mận. Để tôi lo nồi chè với nhóm bếp," Kim Lý gật đầu, kéo dải eo áo bà ba giắt chặt vào thắt lưng, bắt tay vào việc.
Cô sải bước lại gần mẹt mây, bốc hai lon gạo lúa sọc đổ vào chiếc nồi gang ba tai đen kịt vì bồ hóng. Đứng co một chân bên chiếc lu sành, Kim Lý múc gáo nước đầu tiên dội vào nồi. Tiếng nước chạm vào lòng gang kêu xoành xoạch. Cô thọc cả hai bàn tay vào bóp nhẹ mớ gạo thô, cảm giác từng hạt gạo dài, vỏ cám còn bám ram ráp vào da thịt.
Hành động vò gạo thô bằng tay này đột ngột đánh mạnh vào miền ký ức xa xăm của cô. Từ năm 10 tuổi, sau tai nạn đột ngột cướp đi cả cha lẫn mẹ, Kim Lý đã phải nương nhờ nhà những người họ hàng xa ở miệt ruộng miền Tây. Những ngày tháng ăn nhờ ở đậu, nhìn sắc mặt người khác mà sống đã rèn cho cô một đôi tay chai sần từ sớm và một bản năng sinh tồn lỳ lợm. Đứng bên lu nước sành và bếp đất nung này, cô không thấy lạ lẫm, bởi chúng quá giống với gian bếp nghèo ở quê cũ của ba mươi năm trước, nơi một con bé mồ côi từng lủi thủi nhóm củi nấu cơm lo liệu cho bản thân.
Nhưng điều khiến lòng cô trĩu nặng lại là sự tương phản với cuộc sống trưởng thành của cô ở thế kỷ hai mươi mốt. Bằng sự nỗ lực đến điên cuồng để thoát nghèo, cô đã thi đỗ đại học, rồi từng bước thăng tiến thành chuyên gia thu mua cho một tập đoàn may mặc quốc tế lớn. Cô từng diện những bộ vest phẳng phiu, tự tin bước vào những phòng họp sang trọng ở Thượng Hải, Hàng Châu để đàm phán những hợp đồng tơ lụa béo bở với các đại công xưởng Trung Quốc. Chính niềm đam mê tơ lụa truyền thống đã mở ra cho cô cánh cửa đến nước Pháp bằng một suất học bổng phục chế di vật cổ. Sau khi tốt nghiệp, cô trở về nước và làm việc tại phòng thí nghiệm của Bảo Tàng Lịch Sử Thành Phố Hồ Chí Minh. Ở đó, cô quen thuộc với thế giới của ánh đèn LED trắng lòa, của những chiếc kính hiển vi điện tử soi thấu từng lớp thời gian và các dung dịch hóa chất chuyên dụng để bảo tồn những thước lụa cổ.
Bây giờ, tất cả những hào nhoáng, những thiết bị công nghệ đỉnh cao và cả cái xã hội hiện đại đó đã biến mất như một giấc mơ. Cô bị kẹt lại ở thập niên 30 này, giữa một không gian sặc mùi dầu dừa và khói bếp, không có một la bàn, không có một chỉ dấu nào cho biết làm sao để quay về. Kim Lý hít một hơi sâu, nén tiếng thở dài vào trong. Bản văn tự phân gia với dì Tư cô ký được bằng mưu mẹo, nhưng bản hợp đồng với số phận để tìm đường về nhà, cô lại hoàn toàn mù tịt.
"Mận, đem rổ cá với mớ bắp chuối bào vô đây," Kim Lý gọi giật ra sau.
Nồi chè vừa nhấc xuống, cô đặt ngay nồi canh chua cá lóc lên bếp táo thứ hai. Nước cốt me chua lòm được cô dầm sẵn trong chiếc chén sành sứt vách, đổ vào nồi nước sôi sùng sục. Chờ nước bắt đầu sủi tăm đại, cô trút từng khúc cá lóc đồng da đen trùi trũi, thịt trắng phau vào nồi. Tiếng thịt cá chạm nước sôi kêu xèo. Kim Lý nhanh tay vớt bọt, nêm nếm bằng muỗng nước mắm cốt cá linh mặn chát nhưng ngọt hậu, rồi thả mớ dọc mùng, bắp chuối bào sợi và vài lát ớt hiểm vào. Màu xanh của dọc mùng, màu trắng ngà của bắp chuối, màu đỏ của ớt nổi bần bật trên nền nước canh trong vắt, khói nghi ngút.
Trong gian buồng bên kia vách tre, nghe mùi thức ăn chín tới, ông Cả Huỳnh ú ớ phát ra vài tiếng thở dài nhẹ nhõm. Ông dùng cây gậy tre gõ khẽ xuống sàn giường như một tín hiệu.
Kim Lý lau mồ hôi trên trán, múc một bát cháo hành còn ấm từ sáng, bưng vào buồng cho tía trước. Cô ngồi bên mép giường, thong thả thổi từng thìa cháo nhỏ đưa vào khuôn miệng gầy gộc của ông cụ. Ông bị cấm khẩu, cơ miệng co rút không thể phát ra thành tiếng, nhưng đôi mắt mờ đục nhìn con gái lại ngập tràn sự biết ơn và an lòng. Bàn tay cử động được của ông khẽ vuốt lên tà áo lụa lem nhem vết bồ hóng của cô.
Nhìn ông cụ, lòng Kim Lý chợt dịu lại. Đứa trẻ mồ côi năm 10 tuổi khi xưa luôn khát khao một mái nhà, có ba mẹ để phụng dưỡng. Ở hiện đại, cô có tiền, có sự nghiệp nhưng luôn cô độc trong căn hộ chung cư giữa Sài Gòn sầm uất. Còn ở đây, dưới mái nhà kho lợp lá trung quân này, cô lại đang được sưởi ấm bởi tình cốt nhục của một người cha thực sự, dù ông chỉ có thể giao tiếp bằng những cái gật đầu ú ớ. Cô có thể chưa biết cách quay về thế kỷ hai mươi mốt, nhưng trước mắt, cô biết mình có một gia đình để bảo vệ, và một giang sơn lụa là cần chính tay cô dùng tư duy hiện đại để vực dậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


