Một luồng gió biển mang theo cái lạnh thấu xương của đêm sâu và ánh sáng đèn pha cực mạnh từ hai chiếc xe díp quân sự thốc thẳng vào lòng nhà kho, làm những làn khói đang bay lờ mờ bên trong bị cuộn xoáy lên điên cuồng.
Bước vào đầu tiên là mật thám trưởng Lefevre – một gã người Pháp có thân hình gầy gò nhưng cặp mắt cú vọ vô cùng sắc lẹm, chao đảo quét khắp lượt không gian nhà kho rộng lớn. Gã mặc một chiếc áo măng-tô dài màu xám tro che khuất khẩu súng lục bên hông, tay cầm chiếc gậy ba-toong bọc đồng gõ cộc cộc xuống nền gạch tàu ẩm ướt đầy ngạo nghễ. Theo sau gã là mười tên lính mã tà bản xứ tay lăm lăm súng trường đã lên đạn nghe tanh tách, cùng ba viên chức da trắng thuộc Tổng nha Thuế quan Đông Dương mặc sắc phục chỉnh tề.
"Monsieur Trần," Lefevre nhướng một bên lông mày, nở một nụ cười nửa miệng đầy vẻ mỉa mai, đôi mắt găm chặt vào Trần Thế Kiệt đang đứng thong thả giữa kho. Gã gõ mạnh đầu gậy ba-toong xuống đất: "Đêm hôm khuya khoắt, bến cảng đã có lệnh giới nghiêm của Quan Thống đốc từ mười giờ tối, vậy mà Cậu Hai của Nghiệp đoàn bến Kênh Tẻ vẫn còn lụi cụi mở cửa kho kiểm hàng sao? Sở Mật thám chúng tôi vừa nhận được thư mật báo từ một nguồn tin vô cùng đáng tin cậy, nói rằng kho số 3 này của ông đang bí mật tàng trữ một khối lượng lớn hàng hóa không nằm trong danh mục thông thương của chính phủ bảo hộ. Ông giải thích thế nào về điều này đây, hả đại thương gia?"
Trần Thế Kiệt khẽ nghiêng đầu, gương mặt phong trần không lộ ra dù chỉ một chút gợn sóng của sự lo âu. Hắn thong thả dùng hai ngón tay gạt nhẹ tàn điếu thuốc xuống vũng nước đen dưới chân, hai tay đút vào túi quần tây, phong thái bất cần đời, kiêu ngạo của một ông trùm bến bãi có máu mặt ở đất Sài Gòn được hắn thể hiện một cách hoàn hảo:
"Ồ, chào ngài mật thám trưởng Lefevre kính mến. Chẳng hay cái ngọn gió độc nào đêm hôm khuya khoắt thế này lại đưa ngài cùng các quan lớn của Tổng nha Thuế quan tới cái nơi hôi hám, đầy mùi bùn đất và cá tanh này của chúng tôi? Nghiệp đoàn bến Kênh Tẻ của tôi xưa nay làm ăn đều có sổ sách, hóa đơn trình lên Dinh Thống đốc Nam Kỳ kiểm duyệt hàng tháng không thiếu một chữ. Ngài nói hàng lạ? Hàng lạ gì ở cái kho chứa toàn đồ dệt lụa, nhuộm vải phục vụ cho nhu cầu của phụ nữ An Nam này?"
"Đừng có quanh co và giở giọng lưỡi giang hồ đó với tôi, Trần!" Lefevre lập tức biến mặt, nụ cười mỉa mai biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng của một tay mật thám lão luyện. Gã giơ cao tay ra hiệu cho toán lính mã tà phía sau:
"Lục soát kỹ toàn bộ cái kho này cho tôi! Đặc biệt là ba cái thùng gỗ lớn đóng đai thép vừa được bốc dỡ xuống từ tàu Nhật Bản hồi ban chiều!"
Toán lính mã tà lập tức lao vào bên trong như một bầy sói đói, dùng báng súng trường nện rầm rầm vào những kiện hàng cơ khí xung quanh để tìm kiếm khoảng trống. Nhưng vừa tiến được vài bước vào sâu trong lòng kho, viên sĩ quan mật thám Pháp và đám lính chợt khựng người lại, đồng loạt đưa tay lên che mũi, mặt mũi nhăn nhó rồi ho sặc sụa liên hồi.
Một thứ mùi hăng nồng, chát ngắt đến nhức óc, xen lẫn cái mùi khét lẹt đặc trưng của dầu hỏa và hóa chất bốc lên nghi ngút từ những rãnh thoát nước bao quanh ba chiếc thùng gỗ lớn. Dung dịch mặc nưa đen ngòm được pha loãng tràn ra lê láng trên nền đất gạch tàu, bốc hơi mù mịt dưới hơi nóng của những đống giẻ lau thấm dầu hỏa đang cháy âm ỉ ở góc tường mà con Mận vừa châm lửa.
"Cái mùi quỷ quái, kinh tởm gì thế này?!" Một viên chức thuế quan người Pháp béo tốt kêu lên bằng tiếng Tây, mặt mũi nhăn nhó, vội vã lùi lại phía sau cửa kho để hít thở không khí trong lành.
"Thưa các quan lớn của tòa mật thám và sở thuế quan," Từ trong bóng tối của dãy khung cửi đứng im lìm, Huỳnh Kim Lý chậm rãi bước ra. Cô khẽ cúi đầu chào theo đúng lễ nghi cung kính của một cô gái bản xứ đối với chính quyền thực dân, nhưng sống lưng mảnh dẻ của cô lại thẳng tắp như một cây thước. Thanh âm của cô cất lên rành rọt, vang vọng khắp nhà kho bằng thứ tiếng Pháp chuẩn xác, mang ngữ điệu sang trọng và ngữ pháp cao cấp của giới trí thức Paris. Điều này lập tức khiến toàn bộ người Pháp có mặt trong phòng, kể cả gã mật thám trưởng Lefevre, đồng loạt giật thót mình kinh ngạc và quay phắt lại nhìn cô.
"Tôi là Huỳnh Kim Lý, nhị tiểu thư của xưởng lụa họ Huỳnh," Kim Lý tự tin nói tiếp bằng tiếng Pháp, ánh mắt đen láy nhìn thẳng vào Lefevre không một chút kiêng dè. "Cái thứ mùi mà các ngài đang ngửi thấy chính là nước cốt đậm đặc của trái mặc nưa vùng biên viễn, được chúng tôi pha trộn thử nghiệm với hóa chất nhuộm vải gốc của hãng Bayer nước Đức. Xưởng lụa nhà họ Huỳnh chúng tôi đang phối hợp liên doanh với Nghiệp đoàn bến Kênh Tẻ để thực hiện mẻ nhuộm và xử lý bề mặt khẩn cấp cho ba cuộn lụa Lãnh Mỹ A thượng hạng."
Lefevre nheo mắt nhìn chằm chằm vào cô gái An Nam trước mặt. Bản năng mật thám của gã trỗi dậy đầy sự nghi ngờ, gã bất ngờ trước việc một đứa con gái bản xứ lại có thể nói tiếng Pháp lưu loát và sở hữu một phong thái tự tin, điềm tĩnh đến đáng sợ như thế trước họng súng của quân đội. Gã không trả lời cô, dùng đôi giày đinh nện cộc cộc xuống sàn, tiến lại gần ba chiếc thùng gỗ lớn đóng đai thép – mục tiêu tối cao của chuyến vây ráp đêm nay. Lúc này, trên mặt ba chiếc thùng gỗ, ba tấm bạt làm bằng lụa Lãnh Mỹ A đen tuyền, sũng nước mặc nưa đang được căng phẳng rí, phủ kín mít từ đầu đến chân thùng, không để hở ra dù chỉ một khe hở nhỏ.
"Lụa ngụy trang?" Lefevre nghiến răng, gã giơ cây gậy ba-toong bọc đồng trong tay lên, dùng hết sức nện mạnh một cú vào mặt tấm lụa đang phủ trên mặt thùng gỗ để thăm dò xem bên trong thùng chứa chất gì.
Bịch!
Một tiếng động đục ngầu, nặng nề vang lên. Tấm lụa Lãnh Mỹ A sau khi trải qua kỹ nghệ dập nghìn búa gỗ của chú Năm Thợ Cả đã đạt đến độ khít khao, co giãn dẻo dai tuyệt đối của các thớ sợi tơ tằm dẹt. Đầu gậy ba-toong nện xuống chỉ làm mặt vải lún nhẹ một chút rồi lập tức bật ngược trở lại như nện vào một tấm da thuộc dày dặn, không hề phát ra một tiếng động rỗng tuếch nào của gỗ mục, càng không có bất kỳ một hạt bụi khoáng chất nào có thể lọt qua lớp màng bảo vệ dày dặn ấy để bay ra ngoài không khí. Cái mùi nhựa mặc nưa chát ngắt bám trên vải hoàn toàn áp chế, nuốt chửng thứ mùi hóa chất bốc lên từ lòng thùng.
"Thưa ngài mật thám trưởng," Kim Lý tiến lên một bước dài, đứng ngay bên cạnh Lefevre. Cô nhẹ nhàng dùng những đầu ngón tay đã bị nhuộm đen kịt vì nhựa mặc nưa của mình vén khẽ một góc nhỏ của tấm lụa lên, lộ ra bề mặt gỗ của chiếc thùng đã được bôi đầy một lớp keo mặc nưa đen quánh, giả mạo hoàn hảo làm thùng chứa dung dịch nhuộm. "Nếu ngài mật thám trưởng muốn tự tay kiểm tra cái thứ dung dịch hóa chất nhuộm độc hại đậm đặc bên trong thùng gỗ này, xin cứ tự nhiên. Nhưng với tư cách là một người hiểu biết về chất liệu, tôi bắt buộc phải cảnh báo trước với ngài: hóa chất nhuộm nồng độ cao của Đức rất độc, nếu để dính vào da thịt sẽ gây loét nát, hoặc nếu các ngài lính mã tà đây hít phải quá nhiều thứ khói khét này, phổi của họ có thể sẽ bị tổn thương vĩnh viễn đấy ạ."
Lời cảnh báo rạch ròi, khoa học của Kim Lý, kết hợp với thứ tiếng Pháp cao cấp của giới trí thức và hiện trường khói bốc nghi ngút khét lẹt xung quanh khiến đám lính mã tà bản xứ sợ hãi ra mặt. Bọn chúng lật đật ôm súng lùi lại mấy bước, nhìn nhau đầy vẻ e dè và kiên quyết không dám tiến lại gần ba chiếc thùng gỗ nữa. Ngay cả ba viên chức da trắng của Tổng nha Thuế quan cũng đã hoàn toàn mất kiên nhẫn. Họ rút khăn tay ra che mũi, cằn nhằn gắt gỏng với Lefevre bằng tiếng Pháp:
"Lefevre, đủ rồi đấy! Cái mật báo của ông chắc chắn là một trò đùa vô căn cứ của bọn đối thủ cạnh tranh bến bãi rồi. Đây rõ ràng là một cái xưởng nhuộm vải thủ công nhem nhuốc, bẩn thỉu của người bản xứ. Cái mùi hóa chất quỷ quái này đang làm đầu tôi muốn nổ tung ra đây này. Đi thôi, không có gì khuất tất ở đây cả, đừng làm mất thời gian của chúng tôi nữa!"
Lefevre nghiến răng trân trối, cặp mắt cú vọ nhìn xoáy vào gương mặt thản nhiên của Trần Thế Kiệt, rồi lại nhìn sang nụ cười lịch sự nhưng đầy sự giễu cợt của Kim Lý. Bản năng của một cáo già mật thám bảo cho gã biết có điều gì đó sai sót dưới những tấm lụa đen kia, nhưng hiện trường quá đỗi hoàn hảo cùng sự bảo hộ luật pháp của những giấy tờ thương nghiệp hợp pháp mà Nghiệp đoàn sở hữu không cho phép gã tiến thêm bất kỳ một bước thô bạo nào nữa.
"Monsieur Trần, Huỳnh tiểu thư... Đêm nay hai người may mắn lắm," Lefevre hừ lạnh một tiếng chát chúa, hạ gậy ba-toong xuống, quay ngoắt lưng lại quát to bằng tiếng Pháp với đám tay chân: "Thu quân! Về bốt bến cảng mau!"
Toán lính mã tà và các viên chức thuế quan lật đật rút chạy khỏi kho số 3 nhanh như một cơn gió thoảng, để lại những vệt khói vẫn còn bay lờ mờ dưới ánh đèn măng-xông. Khi tiếng động cơ xe díp quân sự khuất hẳn ngoài con lộ lớn dẫn ra bến sông, cả nhà kho rộng lớn lập tức chìm vào một sự im lặng tĩnh mịch đến rợn người. Canh bạc sinh tử trốn kiểm định của ngài mật thám trưởng đã giành thắng lợi hoàn toàn trong gang tấc.
Phù...
Thầy ký Minh chống cả hai tay vào thành cạnh một chiếc thùng gỗ, quỵ phịch hai đầu gối xuống nền gạch tàu ẩm ướt, thở phào một hơi dài tưởng chừng như mình vừa đi một vòng từ cõi chết trở về. Chú Năm Thợ Cả và con Mận từ căn phòng nhỏ phía sau kho cũng lật đật chạy ra, mặt mũi ai nấy đều xám xịt, cắt không còn một giọt máu vì sợ hãi, nhưng khi nhìn thấy ba chiếc thùng gỗ vẫn còn nguyên vẹn, họ không kìm được mà rơi nước mắt vì mừng rỡ.
"Cô Ba... tụi mình sống rồi cô Ba ơi!" Con Mận nhào tới ôm chầm lấy cánh tay của Kim Lý, khóc nức nở vì hạnh phúc.
Kim Lý nhẹ nhàng vỗ nhẹ lên vai con hầu để trấn an nó, nhưng đôi mắt đen láy của cô vẫn giữ nguyên sự tập trung hướng về phía Trần Thế Kiệt. Lúc này, gã trùm bến bãi bến Kênh Tẻ đang đứng lặng lẽ bên cạnh chiếc bàn làm việc bằng gỗ trắc cũ kỹ ở góc kho. Hắn chậm rãi cởi bỏ chiếc áo khoác bạt dính đầy nước mưa quăng lên ghế, lộ ra bờ vai vững chãi và vóc dáng cao lớn đầy áp lực tâm lý. Hắn nhìn chăm chú vào ba cuộn lụa Lãnh Mỹ A đang phủ trên những thùng hàng, rồi từ từ chuyển ánh mắt sang nhìn Kim Lý.
Một sự đánh giá lạnh lùng, sắc bén và đầy toan tính hiển hiện trong đôi mắt sâu hoắm của người đàn ông này. Hắn vốn dĩ là một kẻ lăn lộn bến bãi, những mưu mô lừa lọc đã mài giũa hắn thành một kẻ không bao giờ đặt niềm tin vào bất kỳ ai, đặc biệt là một cô gái mới chỉ mười chín tuổi thế cô phận mỏng như cô. Đầu óc hắn lập tức nảy lên những câu hỏi rạch ròi: Đứa con gái này quá thông minh, quá bản lĩnh so với tuổi. Nhưng cô ta làm tất cả những điều này chỉ vì tiền, vì muốn thoát khỏi khoản nợ hai ngàn đồng, hay cô ta đang có mưu đồ gì khác? Liệu cô ta có thể trở thành một trợ thủ hữu dụng, hay sẽ là một hiểm họa tiềm tàng nếu bị dồn vào đường cùng?
Hắn không hề để lộ bất kỳ kẽ hở nào về danh tính hay mục đích thực sự của chuyến hàng. Trong mắt cô lúc này, năm trăm ký muối diêm kia chỉ đơn thuần là chuyến "hàng kín" trốn thuế giúp gã trùm bến cảng thu về những khoản lợi nhuận kếch xù trên thị trường chợ đen. Và hắn muốn cô tiếp tục tin như thế để bảo vệ an toàn cho những hoạt động ngầm của mình.
"Huỳnh tiểu thư," Trần Thế Kiệt cất giọng, thanh âm trầm thấp, mang lại cái uy lực tự nhiên của một gã thương buôn gạo cội chốn bến tàu. Hắn bước lại gần cô, nheo mắt nhìn vệt nhọ mặc nưa trên má cô: "Đêm nay, cái đầu lạnh và ba cuộn lụa Lãnh Mỹ A của cô đã cứu cho Nghiệp đoàn của tôi một bàn thua trông thấy. Đám hàng kín này nếu bị Lefevre tịch thu, số tiền phạt đền cho đối tác đủ để dìm cái bến Kênh Tẻ này xuống bùn. Cô không chỉ giỏi dệt lụa, mà cái máu liều mạng và độ giảo hoạt của cô... xem ra rất có thiên phú làm thương nhân đấy."
Kim Lý khẽ nhướng mày, cô đối diện với hắn bằng cái nhìn rạch ròi, thẳng thắn của một người hiểu biết giá trị thương trường, hoàn toàn không bị cái uy của hắn làm cho dao động:
"Cậu Hai Kiệt, tôi đã nói với anh từ ngày đầu tiên rồi, tôi là người làm ăn thực tế, không có thói quen làm việc không công. Tôi liều mạng xử lý chuyến hàng đặc biệt này của anh, là để chứng minh cái giá trị độc quyền của xưởng lụa họ Huỳnh. Bây giờ, cái thử thách một tháng của anh đưa ra đã được tôi hoàn thành xuất sắc trước thời hạn. Tờ khế ước nợ hai ngàn đồng của nhà tôi, và bản hợp đồng liên doanh độc quyền mà tôi đề xuất... anh tính sao đây?"
Trần Thế Kiệt khẽ cười khẩy, một điệu cười đầy sự thú vị nhưng vẫn giữ khoảng cách phòng bị tối đa. Hắn thò tay vào hộc bàn làm việc bằng gỗ trắc, rút ra tờ khế ước nợ gốc của nhà họ Huỳnh có chữ ký lăng nhăng của gã anh trai phá gia chi tử Huỳnh Cảnh. Trước đôi mắt chứng kiến của Kim Lý, chú Năm và thầy ký Minh, Trần Thế Kiệt dứt khoát quẹt một que diêm, châm lửa đốt thẳng vào góc tờ giấy nợ.
Kim Lý nhìn xấp tài liệu hợp đồng đặt trên bàn dưới ánh đèn dầu. Họng súng mật thám Pháp vừa mới rời đi, và giờ đây gã trùm bến bãi này lại chìa ra một lời đề nghị đầy mùi tiền nhưng cũng đầy rủi ro. Cô hiểu rõ Kiệt đang muốn biến xưởng lụa của cô thành một trạm trung chuyển hàng kín để qua mặt kiểm soát của Pháp. Cô không biết gì về lý tưởng thực sự của hắn, cô chỉ nghĩ đơn giản đây là một giao dịch sòng phẳng giữa hai kẻ thực tế: hắn cần vỏ bọc ngụy trang, cô cần tiền và quyền lực để bảo vệ tía và phục hưng làng nghề Lãnh Mỹ A.
"Cậu Hai Kiệt, trên đời này làm gì có chuyện vực dậy cơ nghiệp lớn mà sợ sóng gió," Kim Lý dứt khoát cầm lấy cây bút máy đặt trên bàn, ký một nét chữ sắc sảo, dứt khoát tên của Huỳnh Kim Lý dưới bản hợp đồng liên doanh độc quyền. Cô ngẩng đầu lên, nhìn hắn bằng ánh mắt ngạo nghễ: "Chỉ cần ngân sách của Nghiệp đoàn sòng phẳng, tơ thô của các anh đủ tốt, thì dẫu có phải ngụy trang cho mười chuyến hàng ngầm như đêm nay, Huỳnh Kim Lý tôi cũng không chớp mắt."
Trần Thế Kiệt nhìn nét chữ ký của cô, khóe môi nhếch lên đầy vẻ thỏa mãn nhưng trong lòng lại âm thầm thắt chặt thêm một tầng phòng bị. “Cô ta làm tất cả chỉ vì tiền và vì cái xưởng lụa.” Hắn thầm nghĩ. Một kẻ thông minh, liều lĩnh nhưng chỉ hành động vì lợi ích cá nhân như cô là một con dao hai lưỡi. Hắn có thể dùng cô để ngụy trang hàng hóa cho tổ chức, nhưng tuyệt đối không được phép để cô chạm vào bất kỳ bí mật cốt lõi nào của những người yêu nước ngầm. Hắn cần phải thử thách, giám sát cô nhiều hơn nữa trong những trận thương chiến sắp tới.
Họ chính thức bước vào một liên doanh sinh tử trong bóng tối, một sự gắn kết dựa trên những toan tính lạnh lùng của hai kẻ thực tế. Khi Kim Lý đặt bút xuống, Trần Thế Kiệt đưa bàn tay to lớn của mình ra nắm chặt lấy bàn tay nhuộm đen vì mặc nưa của cô, một cái bắt tay sòng phẳng giữa hai chủ thể thương mại chốn bến tàu. Khúc dạo đầu của cuộc thương chiến lừng lẫy đất Sài Thành thập niên 30 đã chính thức bắt đầu dưới mái hiên đầy giông bão của bến Kênh Tẻ, khi cả hai đều đang mang những chiếc mặt nạ che giấu đi bản chất thực sự của chính mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)