Xem ra thiên phú này quả thực rất hữu dụng. Thực vật muốn thăng cấp thì cần phải rút trúng thẻ bài trùng lặp và chính nhờ lượt rút thứ 6 này mà cô mới gom đủ điều kiện. Mục chờ nâng cấp cũng đã đổi thành 0/6, nghĩa là muốn thăng cấp lần nữa thì phải có thêm 6 thẻ hoa hướng dương cấp 1, tương đương với việc phải gộp thêm 2 thẻ cấp 2 nữa. Cảm giác này khiến cô thấy quen thuộc như đang chơi một trò chơi nâng cấp tướng nào đó.
Trong thời gian bảo vệ cho người mới, những thẻ rút được đều là các thực vật cơ bản. Cố Ngưng xem qua từng thẻ, sức mạnh nhìn chung còn yếu nhưng nhờ có hoa hướng dương cấp 2 nên cô cũng an tâm hơn nhiều.
Cất các thẻ bài cẩn thận, cô cầm lấy chổi và hốt rác cạnh cửa, quét dọn sạch sẽ các mảnh vỡ của chiếc bình gần đó rồi đổ vào thùng rác ở góc sân. Sau đó, cô mới trở lại phòng, treo chiếc búa gỗ lên móc sau cửa rồi đứng ở vị trí lối ra vào để quan sát kỹ tình hình trong nhà.
Góc trên bên trái đặt một chiếc giường đơn, đầu giường dựa vào tường là một chiếc tủ đầu giường thấp bé. Bên cạnh là chiếc tủ quần áo bằng gỗ rộng 1m, cao 2m. Ở góc dưới bên trái phòng, trong phạm vi nửa mét là chiếc cửa sổ có dấu bàn tay đen, hướng ra ngoài sân và hướng vào trong phía giường đệm. Ở giữa phòng đặt một chiếc bàn gỗ hình chữ nhật cùng chiếc ghế gỗ có chỗ tựa lưng. Không gian hoạt động vô cùng hạn chế, nhìn một cái là bao quát được hết, vô cùng chật chội.
Cố Ngưng bước lên lục lọi chiếc tủ đầu giường. Trong chiếc ngăn kéo hình chữ nhật phía trên, cô phát hiện ra chiếc cốc uống nước mình vẫn dùng ngoài đời thực, cùng với nến thơm hỗ trợ giấc ngủ và chiếc đồng hồ báo thức nhỏ thích nhảy nhót lại cực kỳ ồn ào. Ngăn tủ phía dưới có hai bộ đồ ngủ xuân đông cùng quần áo lót. Cô lại vội vàng mở chiếc tủ quần áo bằng gỗ ra, bên trong xếp đầy quần áo bốn mùa và bộ chăn ga gối bốn món để thay giặt. Trò chơi này đã mang toàn bộ đồ đạc của cô đến đây sao? Nhưng như vậy thì tiện lợi hơn nhiều.
Cố Ngưng gần như đã lục tung cả căn nhà một lượt, cuối cùng cô mới ngồi xuống chiếc ghế gỗ. Lúc này cô mới phát hiện dưới bàn gỗ còn có một ngăn kéo mỏng. Kéo ra thì thấy một cuốn sách cũ kỹ có bìa da màu nâu, trên mặt bìa chỉ có hai chữ lớn: Sách Tranh.
Cô mở cuốn sách tranh ra, bên trong trống rỗng không có gì. Đúng lúc đang thắc mắc thì cô bỗng nhận thấy túi áo ngủ của mình đang rung rinh. Cúi đầu nhìn thử, các thẻ bài thực vật đang rục rịch chuyển động. Cô vừa lấy chúng ra thì chúng đã tự động bị hút vào trong cuốn sách tranh. Xem ra cuốn sách này là đạo cụ dùng để lưu trữ các thẻ bài.
Sau khi đã tìm hiểu đại khái mọi thứ, Cố Ngưng cũng không ngồi yên. Nghĩ đến việc tương lai còn phải sinh sống ở nơi này một thời gian, cô đi vào nhà vệ sinh bưng một chậu nước sạch ra bắt đầu quét dọn. Cô dùng giẻ lau sạch bàn ghế đồ đạc, rồi dùng cây lau nhà lau sạch sàn nhà, đặc biệt là lau kỹ cánh cửa sổ có dấu bàn tay đen kia, ban ngày ban mặt nhìn trông vẫn rất đáng sợ.
Chăn ga trên giường cũng được thay bằng bộ gấu trắng xanh của cô. Ngay cả chiếc bàn gỗ cũng được trải một tấm khăn trải bàn họa tiết hoa nhí sạch sẽ, chiếc ghế được lót thêm đệm mềm và gối tựa lưng. Sau khi bận rộn xong xuôi tất cả thì đã là 9:00 sáng. Cố Ngưng lúc này mới nằm lại vào trong chăn để nghỉ ngơi. Hít thở bầu không khí đã trở nên trong lành trong phòng, cô cảm thấy có thêm một chút hương vị của gia đình, vừa thơm tho lại vừa rất an tâm.
Từ chuỗi hành động và tâm thái này có thể thấy, cô là một người có khả năng thích nghi rất mạnh. Đột ngột rơi vào cái gọi là thế giới trò chơi này, cô thậm chí không hề hoang mang hay oán trách một lời, mà thuận theo tự nhiên chấp nhận hiện trạng.
Nói một cách chính xác, ngay khi nghe thấy âm thanh trò chơi vang lên trong đầu, nhìn thấy những thẻ bài thực vật có thể lơ lửng, lại thêm cuốn sách tranh tự động thu nạp thẻ bài, Cố Ngưng đã biết những gì trò chơi nói đều là sự thật. Hơn nữa, dựa vào kết quả để suy ngược lại nguyên nhân, phần thưởng khi chiến thắng là một cơ thể khỏe mạnh, cô nghi ngờ bản thân ở thế giới thực phần lớn là đã đột tử vì làm việc quá sức.
Bởi vì công việc quá mức bận rộn, cơ thể cô đã có dấu hiệu bất ổn từ một thời gian trước. Chẳng qua cô vẫn luôn ôm tâm lý may mắn, cho rằng chưa đến mức quá nghiêm trọng, chờ bận xong giai đoạn này nghỉ ngơi thật tốt là có thể khôi phục. Dù sao cuộc sống của người bình thường đều như vậy, cơ thể không thoải mái thì cứ nghĩ ráng nhịn chút là qua và người thì đúng là đã "qua đời" thật rồi.
Sự tồn tại của trò chơi này không nghi ngờ gì nữa, chính là trao cho cô cơ hội thứ hai. Hơn nữa đây lại là tựa game cô từng chơi trước đây nên trong lòng Cố Ngưng mới không cảm thấy bất an đến thế. Sau khi đến nơi này, cảm giác khó chịu trên cơ thể cũng hoàn toàn biến mất. Vì vậy, cô sẵn lòng tin tưởng và vui vẻ tiếp nhận thử thách sinh tồn này.
Cách thời gian zombie đến còn nửa tiếng, Cố Ngưng rúc trong chiếc chăn ấm áp thoải mái, cầm cuốn sách tranh thực vật lên xem đi xem lại, thuận tiện hồi tưởng lại xem ngày trước mình chơi thế nào. Thử thách trong giai đoạn tân thủ chắc là sẽ không quá khó khăn.
Thời gian thấm thoát trôi qua, đến 9:55, cô lại một lần nữa nghe thấy tiếng thông báo của trò chơi.
[Đinh! Đội quân zombie sẽ phát động tấn công sau 5 phút nữa! Xin người khiêu chiến hãy chuẩn bị sẵn sàng!]
Đi kèm với đó là một động tĩnh mới ở bên cửa sổ. Từ dưới sàn nhà mọc lên một bảng điều khiển thẳng đứng. Cố Ngưng vội vàng bước xuống giường đi tới. Độ cao của bảng điều khiển tầm khoảng ngang ngực cô, kích thước màn hình cỡ 16 inch, đang hiển thị giao diện lựa chọn thực vật.
Góc ngoài cùng bên trái hiển thị cô đang có 50 điểm ánh sáng cơ bản, phía sau là một hàng dài các ô trống để đặt thẻ, bên cạnh có một khe hở nhỏ hẹp. Kích cỡ này… Cô lấy các thẻ bài trong sách tranh ra ướm thử, kích thước vừa vặn bèn lần lượt nhét vào. Thẻ bài biến thành những biểu tượng nhỏ lấp đầy các ô trống, sau khi nhét hết vào thì vẫn còn trống một nửa, nhưng hiện tại cô cũng chỉ có bấy nhiêu thực vật mà thôi.
Cố Ngưng nhấn nút xác nhận, thanh chọn thẻ tự động cố định ở phía trên cùng của màn hình. Phía dưới hiển thị bản đồ thực tế của bãi cỏ trước sân, cơ bản giống hệt với góc nhìn của người chơi trong game phiên bản máy tính nhưng phong cách là phiên bản tả thực với độ nét cao. Cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này mới phát hiện làn sương mù dày đặc ở phía bên kia đường nhựa đã tiêu tan tự bao giờ…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)