Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Lục Viễn Chu chỉ vừa thấy cửa mở, liền bị một bóng người nhỏ xíu lao thẳng vào người.
Anh đưa tay đỡ lấy, vốn nghĩ cô gái này nhìn thì mảnh mai, không ngờ lao tới lại có sức đến vậy.
Chưa kịp phản ứng gì, cả người anh đã bị đẩy nghiêng, lưng va mạnh vào tường.
Vẫn còn ngẩn người, bên tai đã vang lên tiếng thì thào đầy mơ màng:
“Thật xin lỗi…”
Trong lòng anh, cô gái lảo đảo mở mắt, một tay ôm trán, đôi mắt mờ mịt đánh giá anh từ trên xuống dưới.
“Anh là ai vậy?”
“Sao lại ở trong nhà tôi?”
Lục Viễn Chu bật cười, nhìn Giang Như Ý đang say lử:
“Cô không nhận ra tôi à?”
Ngay lúc nhìn thấy, anh đã biết là cô.
Cô tiên nhỏ trong không gian rau sạch.
Tuy bề ngoài vẫn tỏ ra bình tĩnh, nhưng thực chất trong lòng đã lặng lẽ dõi theo từ lâu.
“Anh tưởng mình là minh tinh à? Ai cũng phải biết chắc?” – Giang Như Ý trừng mắt nhìn người trước mặt.
Cũng phải nói… đúng là đẹp trai thật. Nhìn kỹ thì… quen quen, hình như từng gặp ở đâu rồi?
Chẳng lẽ là người trong số “nam mô” cô đặt ở quán bar đêm qua?
Giang Như Ý ngước đôi mắt nhập nhèm lên nhìn Lục Viễn Chu, mái tóc xoăn lượn nhẹ theo từng chuyển động, cứ như cố tình dụ hoặc, khẽ lướt qua cánh tay anh đang ôm lấy eo cô.
“À, tôi nhớ rồi… tối nay tôi đặt… mười người lận mà!”
Cô thật sự đi đặt người?
Khóe mắt Lục Viễn Chu giật giật.
Giang Như Ý chạm rõ vào cơ bụng rắn chắc của anh, lẩm bẩm như đang mơ:
“Anh là người tôi đặt đúng không?”
Lục Viễn Chu nghiêng đầu nhìn cô, lạnh nhạt đẩy tay cô ra:
“Không phải.”
Tay bị gạt mạnh, Giang Như Ý lập tức ấm ức:
“Hu hu… Anh dữ thật đó! Sao ai cũng đối xử với tôi như vậy…”
“Bạn trai cũ của tôi, rồi cả người từng bắt nạt tôi… Bây giờ đến anh cũng thế… Ai cũng xấu xa hết!”
Lục Viễn Chu nghe vậy, đáy lòng chợt mềm lại:
“Vậy nên cô mới đi uống rượu, còn đặt người đến hát cùng?”
“Ừm… Tôi chỉ muốn có người ngồi hát với tôi thôi… có làm gì xấu đâu.”
Giọng Lục Viễn Chu dịu xuống:
“Sau này đừng đến mấy chỗ như vậy nữa, cũng đừng uống bừa.”
“Tôi không chịu!” – Giang Như Ý mắt đỏ hoe, kiêu ngạo quay mặt đi.
“Tôi muốn cho bọn họ thấy, tôi sống một mình vẫn rất tốt!”
Nói rồi, cô còn nắm lấy cổ áo Lục Viễn Chu chà chà như lau bàn:
“Mười người tôi đặt, không thiếu ai hết…”
“Được được được, thật là chịu thua cô luôn.”
Lục Viễn Chu toan đỡ cô đứng dậy, không ngờ cô lại bật cười khúc khích, lại nhào vào lòng anh:
“Ừm… anh này đẹp trai quá… tôi thích!”
Lục Viễn Chu đáy mắt ánh lên một tia sáng khẽ lóe, tay vừa định đẩy ra lại đổi thành ôm lấy vòng eo cô.
Giang Như Ý như không còn xương, ngả nghiêng tựa hẳn vào ngực anh, tay vươn lên sờ cằm anh, cười ngớ ngẩn:
“Đẹp trai ơi, tôi trả anh một trăm vạn, bao anh nhé?”
Lục Viễn Chu nhìn cô, khóe môi cong nhẹ:
“Không cần một trăm vạn, lo cho tôi ba bữa cơm là đủ.”
Giọng nói trầm khàn, lười biếng nhưng cực kỳ gợi cảm, nhẹ nhàng len vào tai cô.
Giang Như Ý cong môi cười:
“Anh dễ nuôi thật đó.”
Cô vỗ nhẹ ngực mình, hào sảng hỏi:
“Vậy anh tên gì?”
Lục Viễn Chu hơi khựng lại một giây, rồi nghiêm giọng:
“Lục Viễn Chu.”
“Lục Viễn Chu?” – Giang Như Ý khẽ cau mày, lắc đầu, líu ríu nói nhỏ:
“Tên này nghe quen quen nhỉ…”
Đúng lúc ấy, Lục Viễn Chu nghiêng đầu nhìn cô:
“Nhìn cho kỹ đi, xem tôi là ai.”
Giang Như Ý ngơ ngác một lúc, rồi bất chợt vươn tay xoa mặt anh:
“Đôi mắt này… tôi từng thấy rồi… giống ai đó lắm…”
Một lúc sau, cô chợt tỉnh người, hai mắt trừng lớn, vội bưng miệng hét lên:
“A a a! Là anh! Lục Viễn Chu! Đại khách hàng trong mạt thế của tôi!”
Cô từng xem đi xem lại clip ghi hình từ camera trong không gian!
“Vẫn còn nhận ra tôi, không tệ.” – Giọng anh thoáng ý cười.
Tuy trước đây hai người vẫn thường nói chuyện trong không gian trồng rau, nhưng đây là lần đầu tiên thực sự gặp mặt.
“Lục Viễn Chu!” – Giang Như Ý hưng phấn tới mức hét toáng lên rồi leo luôn lên cổ anh.
Mùi hương mát lạnh quen thuộc từ người anh tỏa ra, khiến cô cảm thấy cực kỳ yên tâm.
Một tay cô ôm lấy cổ anh, tay kia đưa lên nhéo nhéo má anh:
“Có đau không?”
“Đau.” – Anh nhíu mày trả lời ngắn gọn.
“Ha ha! Vậy là thật rồi! Tôi không mơ đâu!”
Lục Viễn Chu: “…”
Nhìn cô gái trong lòng không hề phòng bị, toàn thân mềm nhũn tựa hẳn vào anh, Lục Viễn Chu lặng lẽ vòng thêm tay qua eo, phòng cô ngã.
“Lục Viễn Chu, tôi vui lắm khi gặp anh.”
Nụ cười của Giang Như Ý rực rỡ, ngập tràn linh khí.
Lục Viễn Chu ánh mắt dịu lại, thấp giọng:
“Tôi cũng vậy.”
Giang Như Ý mím môi cười, bất chợt móc điện thoại ra:
“Đúng rồi, mình chụp một tấm hình chung nha?”
Dù gì cũng là kim chủ đại nhân, phải làm màn hình khóa mới được. Nhìn một cái là thấy tiền về đều đều!
“Ừ? Được thôi.”
Nhìn vào đôi mắt long lanh ánh nước ấy, Lục Viễn Chu không hề từ chối.
Chỉ tiếc là, tuy thời gian anh ở trong không gian có thể kéo dài thêm đôi chút, nhưng dường như vẫn không thể duy trì lâu.
Vừa bấm chụp, tia sáng từ điện thoại vừa lóe lên, một luồng sức mạnh vô hình đã kéo Lục Viễn Chu ra khỏi không gian…
Ngay lúc ấy, dưới chân Giang Như Ý bỗng hụt hẫng, cô đổ ầm xuống sàn.
“Ai da… cái eo của tôi ~”
Cú ngã khiến cơn say tan bớt.
Cô ôm eo lồm cồm bò dậy, nhìn quanh mơ màng:
Cô nhặt chiếc điện thoại đang nằm chỏng chơ dưới đất, chậm rãi lê bước về phòng.
Một đêm đầy mộng mị.
Sáng hôm sau, khi mở mắt ra, nằm trên giường, Giang Như Ý vẫn còn chưa hoàn hồn.
Cô mơ một giấc mơ kỳ lạ đến mức không thật nổi.
Trong mơ, cô gặp lại Lục Viễn Chu – bạn tốt trong không gian rau sạch.
Hình như… cô còn nhận nhầm anh là “nam mô”, rồi bám lấy không buông, hai người còn chụp ảnh chung?
Nhưng mà… sao có thể chứ!
Lục Viễn Chu đang ở mạt thế kia mà, làm sao gặp được?
Nghĩ thế, cô lơ mơ đưa tay cầm điện thoại, phát hiện máy đã tắt.
Cô vừa khởi động lại vừa tiện tay mở album ảnh.
Và rồi…
“Đoàng” một tiếng, cả người như bị thiêu cháy.
Trong album… xuất hiện một tấm hình cô chụp cùng một người đàn ông đẹp trai.
Hai người sát mặt nhau, cùng cười rất tự nhiên.
Là Lục Viễn Chu!
Giang Như Ý cứng đờ, siết chặt điện thoại, tim đập loạn xạ.
Tối qua Lục Viễn Chu thật sự xuất hiện!
Thật sự đến rồi!
Mà lần đầu gặp mặt, cô lại say khướt, hành xử chẳng đâu vào đâu…
Chỉ cần nghĩ đến ấn tượng đầu tiên cô để lại trong mắt anh, Giang Như Ý chỉ muốn che mặt hét lên.
Mất mặt muốn về quê luôn!
“Như Ý, mau ra ăn sáng!”
Giọng mẹ Giang vang lên từ phòng ngoài, chắc là nghe thấy tiếng cô kêu rên.
“Con ra ngay!”
Giang Như Ý hít sâu một hơi, cố trấn tĩnh lại.
Dù sao đi nữa, có bạn từ xa đến là chuyện đáng vui.
Tuy bản thân hơi thất thố… nhưng cô vẫn chào đón bằng tất cả chân thành của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)