Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
“Người như cô ta mà dám bước vào cửa hàng Dior? Một cái váy ở đó thôi cũng đủ mua cả cái mạng của cô ta rồi. Loại người này mà cũng xứng mặc hàng hiệu à?”
Trương Hiểu Hiểu giọng điệu chua lè, ánh mắt thì khinh khỉnh như thể đang nhìn thứ rác rưởi dưới chân.
Y hệt hồi còn học đại học, lúc đứng trước lớp bôi nhọ rồi chỉ trỏ cô như thứ gì ghê gớm lắm.
Nhưng bây giờ, Giang Như Ý đã không còn sợ cô ta nữa.
Dù sao thì giá của cái váy này nằm chình ình ở đó, không phải nói suông. Mà hiện tại, tiền chính là thứ khiến cô cảm thấy tự tin nhất.
Cô ngước mắt nhìn thẳng Trương Hiểu Hiểu, nét mặt lạnh như sương.
“Cái váy này giá gần 100.000 nhân dân tệ, tốt nhất là cô bồi thường đúng giá. Nếu không muốn bồi thường thì tôi báo cảnh sát.”
“Cái… cái gì cơ?!”
Trương Hiểu Hiểu hét toáng lên như thể nghe chuyện cười, sau đó liếc mắt khinh thường, bật cười một tiếng lạnh tanh từ sống mũi.
“Giang Như Ý, cô đừng có ra vẻ nữa. Người ngoài không biết cô thì thôi, chứ tôi từng ở chung ký túc với cô bốn năm trời, chẳng lẽ không hiểu rõ à?”
“Nhà cô dưới quê, ba mẹ chỉ là nông dân tay lấm chân bùn, cô cũng chỉ là con nhà quê thôi! Giờ mà dám đứng đây mạnh miệng bảo váy mình mặc trị giá 100.000? Không sợ gió lớn thổi bay mất cái lưỡi à?”
“Cô đừng quá đáng! Làm bẩn váy người khác còn chưa xin lỗi, lại còn ở đây lên giọng, châm chọc móc mỉa?”
Lúc này, Đàm Phỉ chịu không nổi nữa, lên tiếng thay Giang Như Ý.
“Phi!”
Trương Hiểu Hiểu giận dữ đến nỗi giơ chân, “Cô ta muốn vu khống tôi à? Con nhóc chết tiệt này sao lại cứ bênh cô ta?”
Lý Vệ Dương đứng bên cạnh thì mặt mày khổ sở. Lẽ ra vừa rồi phải ngăn Trương Hiểu Hiểu lại, không cho cô ta giở trò.
Bây giờ làm ầm lên thế này, không chỉ mất mặt trước họ hàng bạn bè, mà còn có nguy cơ phải bồi thường. Tệ hơn, lỡ mà kéo cảnh sát vào thì rắc rối to.
Vì ở đây nói đến số tiền trên 3.000 nhân dân tệ đã đủ điều kiện để cảnh sát vào cuộc, huống gì cái váy kia trị giá cả trăm ngàn!
Mọi người xung quanh cũng đưa mắt nhìn nhau, chẳng ai ngờ thiệt hại lại lớn vậy.
Với số tiền đó, chẳng trách Giang Như Ý nhất quyết đòi bồi thường.
Cô điềm đạm nói: “Tôi nhắc lại lần nữa, cái váy này trị giá gần 100.000 nhân dân tệ. Nếu cô không chịu bồi thường, tôi báo cảnh sát.”
Vẻ mặt cô vẫn bình thản, giọng nói không hề dao động, như thể cái váy trị giá hàng trăm ngàn đó chỉ là chuyện nhỏ.
Trương Hiểu Hiểu nhìn cô, trong lòng cười lạnh. Cô ta chắc chắn đang bịa ra dọa mình!
Ai mà mất đồ mấy chục vạn lại có thể điềm nhiên như thế chứ?
Nếu là mình, chắc đã khóc gào om sòm rồi.
Tưởng đã nhìn thấu chân tướng, Trương Hiểu Hiểu tự đắc hừ một tiếng: “Cô báo đi! Dám báo giả cảnh sát, tôi xem cảnh sát có bắt cô không!”
Đàm Phỉ lập tức lên tiếng: “Cô đừng đánh trống lảng. Váy Như Ý mặc bao nhiêu tiền thì cô cũng phải bồi chừng đó, làm bẩn của người ta còn già mồm.”
Cô vẫn chưa quên cái dáng vẻ kênh kiệu của Trương Hiểu Hiểu lúc cố tình khiêu khích người khác.
Thấy mọi người đổ dồn ánh mắt về phía mình, Trương Hiểu Hiểu không khỏi bối rối, vội vàng lắp bắp: “Ai nói tôi cố ý? Vừa rồi tay tôi trượt thôi. Nhưng nếu cô ta đã nhỏ mọn như vậy thì được, tôi bồi.”
Nói xong liền lấy điện thoại ra, chu mỏ nhìn Giang Như Ý:
“Tôi bồi thì bồi, nhưng váy cô mặc nhìn phát là biết hàng nhái. Cùng lắm chỉ đáng giá 200 tệ, tôi chuyển khoản ngay cho cô. Sau đó thì tính sổ vụ cô bóp cổ tay tôi!”
Vừa định chuyển khoản, Giang Như Ý lại cười lạnh.
“Từ từ, bồi thì được, nhưng phải dựa theo hóa đơn.”
“Đúng đó Như Ý, đưa bằng chứng mua hàng cho cô ta xem, để cô ta bồi theo giá thật.” Đàm Phỉ gật đầu cổ vũ.
Nghe vậy, Trương Hiểu Hiểu trên mặt lập tức hiện lên vẻ hả hê.
Nếu Giang Như Ý thật sự đưa ra hóa đơn mua hàng, chẳng phải là để lộ chuyện cô ta mặc đồ giả sao?
Cô đang chờ Giang Như Ý mất mặt giữa đám đông.
Nhưng khoảnh khắc sau, nụ cười của cô ta cứng lại.
Giang Như Ý mở điện thoại, đưa ra lịch sử giao dịch và giơ lên cho mọi người cùng xem.
Tên cửa hàng: Dior – chi nhánh trung tâm thành phố. Thanh toán bằng mã QR.
Không phải 100.000, mà là hơn 120.000 nhân dân tệ.
Trương Hiểu Hiểu trợn mắt lùi về sau hai bước, giọng the thé: “Không! Không thể nào! Cô là dân nhà quê, lấy đâu ra tiền mua váy mười mấy vạn ở Dior?”
Những người xung quanh cũng sửng sốt không thôi.
Một cô gái trẻ mà tiêu một lần cả trăm ngàn, đúng là còn hào phóng hơn cả huyện trưởng.
Giang Như Ý nhìn vẻ mặt bàng hoàng của Trương Hiểu Hiểu, khẽ cong môi.
Ồ, vậy mà cũng chịu không nổi?
Còn chưa tới đoạn hay đâu mà.
Đàm Phỉ nói thêm: “Tôi có thể làm chứng. Như Ý giờ kiếm được tiền thật sự đấy. Không chỉ bao trọn cả thôn dâu tây Hà Trang Tử, mà còn mới mua siêu xe. Điều kiện kinh tế bây giờ hơn chúng tôi nhiều.”
Trương Hiểu Hiểu ngây người nhìn cô một hồi lâu, cho dù không muốn tin thì cũng không thể phủ nhận được bằng chứng thanh toán là thật.
Lý Vệ Dương cũng lập tức gọi điện xác nhận với cửa hàng Dior trung tâm thành phố. Kết quả: chiếc váy là hàng chính hãng.
Trương Hiểu Hiểu cảm giác như trời sụp xuống trước mắt.
Ngay cả lễ cưới hôm nay gom góp quà mừng cũng chưa chắc được 100.000!
“Hiểu Hiểu, mau xin lỗi đi! Cô định thật sự bồi thường đủ 100.000 à?”
Lý Vệ Dương quýnh lên như mất hồn, mặt mày tái mét kéo tay áo Trương Hiểu Hiểu.
“Hôm nay là lễ cưới của chúng ta, lỡ kéo cảnh sát đến thì rắc rối to đấy!”
Trương Hiểu Hiểu ngẩng đầu nhìn vào mắt Giang Như Ý.
Giây phút ấy, cô thấy Giang Như Ý cười khẽ.
Không gằn giọng, không tức giận, chỉ là mỉm cười… nhẹ nhàng nhưng đầy đè nén.
Cắn chặt môi, cuối cùng Trương Hiểu Hiểu cúi đầu nói nhỏ: “Giang Như Ý, xin lỗi. Vừa rồi tôi sơ ý làm đổ rượu lên váy của cô. Tôi thật lòng xin lỗi.”
“Tôi biết lúc ấy cô nóng giận nên mới bóp cổ tay tôi. Tôi chỉ cần thoa thuốc là được, không cần đi viện. Mong cô bỏ qua chuyện cái váy có được không?”
Không ai ngờ, Trương Hiểu Hiểu – người luôn cao ngạo nhất lớp – lại thật sự xin lỗi Giang Như Ý trước mặt bao người. Ai nấy đều kinh ngạc.
Trong lòng Giang Như Ý dâng lên một cảm giác thỏa mãn khó tả.
Giống như cuối cùng cũng thoát khỏi cái bóng đầy ám ảnh thời đại học.
“Được, dù sao cũng là bạn học cũ, tôi cũng không làm khó cô. Bồi cho tôi một nửa thôi, 50.000 tệ, phần còn lại coi như tôi xui.”
Thật ra Trương Hiểu Hiểu không muốn bồi một xu, nhưng ánh mắt mọi người như lưỡi dao xoáy vào lưng, đành nghiến răng gật đầu: “Được, tôi bồi!”
“Đinh ~ Giao dịch hoàn tất.”
Chuyển khoản xong, Trương Hiểu Hiểu chỉ muốn khóc.
Đây là tiền sính lễ nhà chồng cho cô, còn chưa kịp gửi về cho ba mẹ, giờ gần như dâng hết cho Giang Như Ý.
Đau như cắt gan, đúng là trở về tay trắng chỉ trong một sáng.
Mọi chuyện xong xuôi, Giang Như Ý tính rời đi. Nhưng trước khi ra về, cô muốn ghé phòng vệ sinh một chút.
“Như Ý, để tớ đi cùng với cậu.!”
“Ừ.”
Đàm Phỉ sóng vai bước đi cùng cô.
“Giang Như Ý, đừng có đắc ý! Chuyện này tôi nhất định không để yên đâu!”
Giọng Trương Hiểu Hiểu khản đặc, nghiến răng ken két như nuốt không trôi nỗi nhục hôm nay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)