Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ruộng rau thông tận thế : Ta tích trữ tỷ vạn vật tư nuôi đại lão Chương 24

Cài Đặt

Chương 24

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Giang Như Ý bĩu môi:

“Bà thấy cái tivi nhỏ đó hay thì bà cứ xem cái nhỏ, cháu có bắt ép đâu.”

“Cái tivi lớn này là cháu bỏ tiền mua biếu cho ba mẹ, liên quan gì đến nhà chú hai?”

“Với lại, nhà con với chú hai chẳng phải đã cắt đứt qua lại từ lâu rồi sao?”

Nói rồi, cô quay sang nhìn thẳng Lâm Phân Phương.

“Chẳng lẽ thím hai còn muốn chiếm đồ nhà con làm của riêng? Đã tuyên bố rõ ràng rồi, giờ lại quay sang tính toán, chẳng phải tự vả vào mặt mình à!”

“Cái con nha đầu chết tiệt này, trước đây chẳng phải là chính mồm van xin chúng ta còn gì!”

Lâm Phân Phương tức đến mức chửi một câu, lườm Giang Như Ý một cái sắc lẹm rồi hầm hầm quay đi.

Hừ, để xem nó lên mặt được bao lâu! Đã là con gái thì sớm muộn gì cũng phải lấy chồng. Đến lúc đó, căn nhà này chẳng phải cũng rơi vào tay con trai bà chắc?

Vừa quay người định rời đi, bà mới phát hiện ra đã mấy hôm không sang, vậy mà nhà ông Giang đã dựng thêm được cả một cái kho nhỏ.

Bà càng thêm tức đỏ mắt!

Bà Giang quay sang chỉ trích cô:

“Nhìn con đi, chẳng giữ chút lễ nghĩa nào cả, đến nỗi thím hai phải tức bỏ đi luôn rồi đấy.”

“Bà nói cho con biết, bà ăn muối còn nhiều hơn con ăn cơm. Giờ không nghe lời bà, sau này có ngày con khóc không ra nước mắt cho mà xem!”

Giang Như Ý điềm nhiên đáp lại:

“Bà nội yên tâm, sau này cháu có khóc cũng không khóc trước mặt bà đâu.”

Rồi quay đầu lại, hớn hở nhìn mẹ mình:

“Mẹ, mẹ xem, cái tivi này to ghê, mà lại nhẹ nữa, nhìn là biết hàng tốt luôn ấy!”

Mẹ cô gật đầu cười tít mắt:

“Ừ, nhìn thôi là mẹ đã thấy thích rồi!”

Hai mẹ con rạng rỡ như hoa nở đầu xuân.

Bà Giang còn muốn nói thêm mấy câu nhưng thấy chẳng ai thèm để ý tới mình, đành giận dỗi xách tay nải lủi thủi trở về phòng.

Sau khi lắp đặt xong tivi và máy giặt, chưa được bao lâu, Giang Như Ý nhận được một tấm thiệp cưới.

Là một người bạn cùng lớp đại học gửi đến.

Vốn là một chuyện vui, nhưng khi nhìn rõ tên hai người trên thiệp, cô lại chẳng thể vui nổi.

Lý Vệ Dương – người từng là bạn trai cũ của cô.

Và Trương Hiểu Hiểu – người từng bắt nạt cô không thương tiếc.

Nếu là bạn bè thân thiết, cô sẽ không câu nệ chuyện tặng tiền mừng. Nhưng đằng này, tại sao hai người đó lại mời cô? Là có ý gì?

Những tổn thương khi xưa, cô đều từng kể với Lý Vệ Dương. Vậy mà cuối cùng anh ta lại chọn ở bên người từng khiến cô tổn thương nặng nề nhất?

Buồn cười thật.

Ngày ấy, lúc vừa vào đại học, cô đã bị bạn cùng phòng là Trương Hiểu Hiểu chèn ép không thương tiếc.

Gia đình Trương Hiểu Hiểu có thế lực, lại là người địa phương. Còn cô, chỉ là một cô gái từ vùng quê nhỏ, phải lo từng đồng học phí.

Chẳng biết cô đã đắc tội gì, hay chỉ đơn giản vì gương mặt xinh xắn khiến người ta chướng mắt.

Trương Hiểu Hiểu bịa chuyện nói cô ăn trộm, vu khống cô gian lận thi cử, lại còn rủ rê bạn bè tẩy chay cô.

Dưới áp lực như vậy, cô dần thu mình lại. Không phải cô không muốn phản kháng, mà là vì sợ liên lụy đến gia đình, sợ lời đe dọa “một câu nói là đuổi học được” của Trương Hiểu Hiểu.

Trong quãng thời gian đó, chỉ có Lý Vệ Dương là người duy nhất ở bên cạnh, dắt cô ra khỏi những ngày tháng tăm tối.

Họ không cùng khoa, nhưng là đồng hương. Anh từng cùng cô đi học, đi làm thêm. Nhờ sự động viên của anh, cô mới dần dần thoát khỏi bóng ma quá khứ.

Nhưng sau khi tốt nghiệp, vì muốn về quê phát triển, hai người chia tay.

Cô từng nghe nói, anh ta không thể trụ được ở thành phố lớn, cũng đành quay về quê.

Cô từng nghĩ, biết đâu anh sẽ tìm lại cô.

Nhưng đợi mãi, lại là thiệp cưới gửi tới—với người phụ nữ từng khiến cô khổ sở đến mức trầm cảm.

Cảm xúc cuối cùng trong lòng cũng tan biến.

Giờ phút này, Giang Như Ý hoàn toàn buông bỏ Lý Vệ Dương, buông bỏ ba năm thanh xuân từng đồng hành.

Đã mời cô, thì cô có gì phải ngại?

Đến ngày cưới của bạn cũ, Giang Như Ý tạm gác công việc, ra chợ mua một bộ váy đặt may theo số đo.

Cô ghé tiệm làm tóc, làm móng, rồi lái chiếc siêu xe của mình đến khách sạn tổ chức tiệc cưới.

Khi cô bước vào, hôn lễ vừa sắp bắt đầu.

Sau khi ký tên và gửi phong bì mừng, cô ngẩng đầu nhìn lên sân khấu, nơi đôi tân nhân đang đứng.

Lý Vệ Dương chẳng thay đổi gì nhiều, vẫn là gương mặt ưa nhìn năm nào, chỉ là giờ đã có thêm dáng vẻ của một gã đàn ông đầy tính toán.

Trương Hiểu Hiểu vẫn giữ bộ dạng tiểu thư cao ngạo, môi đỏ cong lên, như thể đang đứng trên đỉnh thế giới.

Suốt bốn năm đại học, cô từng là nạn nhân của Trương Hiểu Hiểu.

Đến giờ, khuôn mặt đó vẫn thường xuyên xuất hiện trong những cơn ác mộng của cô.

Nhưng hôm nay, Giang Như Ý khẽ cong môi.

Cách tốt nhất để tạm biệt ác mộng, chính là nghiền nát nó.

“Ơ? Giang Như Ý?”

Vừa bước đến chỗ ngồi, cô đã nghe một giọng gọi quen thuộc.

Quay đầu nhìn lại, là Đàm Phỉ.

“Đàm Phỉ? Là cậu à?”

Đàm Phỉ cũng quê ở nông thôn, ngày xưa họ từng học chung lớp cấp ba, quan hệ cũng không tồi.

“Ừ, chú rể là con trai của cậu hai nhà mình.”

Nhìn Giang Như Ý khoác lên người bộ váy đặt may sang trọng, ánh mắt Đàm Phỉ không giấu nổi sự kinh ngạc, nụ cười càng thêm nhiệt tình.

Nghe nói Giang Như Ý đã bao tiêu toàn bộ dâu tây của thôn họ, giờ nhìn phong thái như vậy, chắc chắn cuộc sống không tồi.

Cô kéo Giang Như Ý đến một bàn khác:

“Qua bên này ngồi đi, bàn này toàn bạn học cũ của chú rể hồi đại học, chắc cũng có người cậu quen.”

“Không nghĩ hôm nay cô ấy cũng đến.”

“Đúng là bạn gái cũ của Lý Vệ Dương thật hả? Sao lại còn mời tới, Trương Hiểu Hiểu không ghen à?”

“Sắp có trò hay rồi! Hồi học đại học, Trương Hiểu Hiểu tìm đủ cách để bắt nạt Giang Như Ý, khi ấy cô ấy chỉ biết câm nín.”

“Nhớ hồi đó mà thấy cũng tội nghiệp thật…”

Đàm Phỉ khẽ nhíu mày.

Cô dùng khuỷu tay chạm nhẹ vào Giang Như Ý, nhỏ giọng hỏi:

“Thật sự từng quen chú rể nhà mình à?”

Chuyện ai cũng biết, giấu cũng chẳng để làm gì.

Giang Như Ý thản nhiên gật đầu:

“Ừ, có quen, nhưng chia tay sau khi tốt nghiệp.”

Thấy giọng cô nhẹ tênh như không, Đàm Phỉ tưởng cô còn đau lòng, liền an ủi:

“Ai chà, giá mà hồi đó cậu với chú rể không chia tay, giờ đã là chị dâu mình rồi.”

Giang Như Ý bật cười:

“Trên đời thiếu gì đàn ông tốt, sao phải treo cổ trên một cái cây? Nhìn kỹ lại, Lý Vệ Dương đúng là rất ‘giống nhau’ thật.”

Đàm Phỉ ngớ người, cười gượng một tiếng.

“Cũng phải, duyên phận mà, cưỡng cầu làm gì.”

Trong lòng cô thì đang âm thầm mắng biểu ca mình mù mắt. Người vừa xinh đẹp lại có bản lĩnh như Giang Như Ý không lấy, lại đi cưới một cái nợ đời!

Còn đang lẩm bẩm thở dài, bỗng một tràng cười vang lên sát tai.

Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy đôi tân nhân đang cụng ly chúc rượu đến bàn họ.

Giang Như Ý cũng nhìn theo, phát hiện cả hai người đang đi nhanh về phía bàn của cô.

Trên gương mặt Trương Hiểu Hiểu vẫn là biểu cảm kiêu ngạo chua ngoa quen thuộc.

“Giang Như Ý, lâu rồi không gặp.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc