Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Cô vào đại học năm mười tám tuổi. Nhưng cũng chính năm đó, cha cô vì một tai nạn bất ngờ mà ngã gãy chân, từ đó liệt giường.
Cha nằm một chỗ, mẹ thì lại chẳng nhờ vả được gì. Không còn cách nào khác, cô đành nghỉ học giữa chừng, quay về quê chăm sóc cha.
Nhà sống nhờ mảnh ruộng nhỏ, không có thêm thu nhập nào khác.
Cô đứng đối diện bà, nhìn thẳng vào người đang vừa giậm chân vừa lớn tiếng ồn ào kia, hỏi một cách thẳng thắn:
“Bà nội, bà không phải nói đau lưng, nhờ cháu giúp cho nhị thúc mấy con gà ăn sao? Giờ lại đứng đây khỏe mạnh thế này, lưng không đau nữa à?”
Thấy cô gái trẻ trước mặt, gương mặt thanh tú, ánh mắt bình tĩnh, bà Giang chột dạ chớp mắt một cái, nhưng rất nhanh đã gằn mặt lên lại.
“Con gái chỉ tổ hao cơm tốn gạo! Đã không giúp được gì còn làm loạn lên! Nhà họ Giang chúng ta nuôi mày lớn thế này, để mày cho gà ăn thôi mà cũng xảy ra chuyện được?”
“Bà nói rồi, con gái thì học hành làm gì cho lắm? Học bao nhiêu mà chẳng có chồng thì cũng vô dụng! Không bằng đi lấy đại một thằng có tiền còn hơn!”
Mẹ của Giang Như Ý – La Triều Hồng vốn là người nhẫn nhịn. Nhưng giờ thấy bà Giang chỉ tay vào mặt con gái mà mắng chửi, bà lập tức đổi sắc mặt, lần đầu tiên không nhịn được mà lớn tiếng phản bác:
“Mẹ, sao mẹ nói chuyện nặng nề thế? Dù là con gái thì cũng là do con và con cả của mẹ sinh ra, không thể vì không phải con trai mà coi thường như vậy được!”
Bà Giang nghe thế thì nổi trận lôi đình, quay sang trút giận lên đầu con dâu:
“Mày đúng là thứ không biết xấu hổ! Bao nhiêu năm nay tao nể mặt nên nhịn, giờ lại còn dám cãi lại tao? Đã không sinh được cháu trai, còn nuôi con gái thành cái kiểu không biết điều!”
“Mày xem mày hại con tao thành ra nằm một chỗ, giờ lại còn để con gái mày không ra gì! Con gái nhà người ta tầm này đều biết phụ giúp việc nhà, còn nhà mày thì sao? Kêu đi xem mắt thì không chịu đi, định để đến lúc ế chồng bị thiên hạ chê cười à?”
La Triều Hồng nghe đến đây, tức đến phát run cả người.
Giang Như Ý bước tới cạnh mẹ, nhẹ nhàng vỗ tay trấn an rồi nhìn thẳng vào bà Giang, hỏi:
“Bà nội, bà sốt sắng muốn gả cháu đi như vậy, chẳng phải là muốn đổi lấy tiền sính lễ cao để lo cho anh Giang Đại Dũng cưới vợ đúng không?”
“Người bà bắt cháu đi xem mắt, có phải là ông Vương Đắc Lực ở thôn bên cạnh không? Ông ta ít cũng bốn mươi tuổi rồi chứ chẳng ít, lại còn ly dị và đang nuôi con riêng?”
“Bà nghĩ nhà cháu không có người chống lưng, nên muốn ép cháu gả cho người như vậy? Cháu nói cho bà biết, không có cửa đâu!”
Bà Giang tức đến mức đập tay xuống chân, hét lớn:
“Con nhãi ranh kia, mày dám nói chuyện kiểu đó với trưởng bối à? Nhà người ta tuy lớn tuổi nhưng có tiền! Có con thì đã sao? Con gái bằng tuổi mày đứa nào chả có chồng, có con, mày định để lỡ thì rồi chết già hả? Gả cho người ta, ít ra cũng được làm mẹ ngay!”
Giang Như Ý cười khẩy, không chút e dè:
“Vậy tốt quá, bà gả đi đi.”
“Cái gì?! Mày nói cái gì đấy hả?”
“Bà còn xứng làm trưởng bối à? Trưởng bối gì mà lại đem cháu gái đi đổi sính lễ chỉ để cưới vợ cho cháu đích tôn?”
Câu này vừa dứt, sắc mặt bà Giang lập tức sầm xuống như phủ một lớp mây đen.
Những người đứng xem xung quanh bắt đầu xì xào:
“Con bé Như Ý nói cũng đúng đấy chứ. Bà Giang thiên vị quá đáng, cháu gái cũng là người nhà, sao lại đối xử như thế?”
“Đúng vậy, cái ông Vương Đắc Lực ấy hói đầu, bụng thì phệ, nhìn còn già hơn cả ba Như Ý ấy chứ!”
“Một cô gái trẻ như thế, ai mà chịu đi lấy một ông già? Bà Giang này cũng quá đáng thật.”
Nghe thấy những lời bàn tán, sắc mặt bà Giang xanh mét. Cái mồm của con nhãi kia đúng là độc không chịu được, giờ thì thanh danh của bà trong thôn này, chẳng mấy mà rơi xuống đáy giếng mất thôi!
Bà Giang nổi trận lôi đình, trợn mắt quát Giang Như Ý:
“Cháu đọc thư để làm gì, rồi cuối cùng cũng như đổ vào bụng chó! Bà làm tất cả những chuyện này, không phải đều vì nhà các cháu cả sao?”
“Trước đây ba cháu bị ngã gãy chân, vay biết bao nhiêu tiền mà vẫn không chữa khỏi. Cuối cùng cũng chỉ uổng công vô ích, rồi cũng phải về nhà sống nhờ!”
“Giờ cháu không chịu đi coi mắt, sau này có chuyện gì đừng trách chú hai cháu không giúp!”
Giang Như Ý bật cười, giọng nhàn nhạt:
“Nghe bà nói mà cứ như chú hai đã từng giúp nhà cháu được chuyện gì to tát lắm vậy.”
Khi cô đậu đại học, không có tiền đóng học phí, gom hết can đảm mới dám gọi điện về nhà. Vậy mà bà nội với chú hai chỉ nói một câu:
“Con gái đi học làm gì? Lo về lấy chồng cho xong!”
Cuối cùng, cô nghiến răng tự xoay xở, vừa học vừa làm mới có thể hoàn thành việc học.
Bà nội lúc nào cũng nói chú hai giúp nhà họ nhiều lắm, phải biết điều, phải tính toán… Nhưng đếm đi đếm lại, ngoài hai trăm đồng tiền vay thì cũng chỉ là mấy bộ quần áo cũ.
Thật ra ba mẹ cô mới là người đối với chú hai một lòng một dạ.
Năm nào giết heo, biết thím hai thích ăn bao tử, mẹ cô nhất định để dành phần ngon nhất mang qua.
Nhà ép dầu cải, năm nào cũng đưa cho bên chú hai bốn, năm chục ký.
Rau quả ngoài vườn, cá tôm dưới ao, cứ có gì ngon là ba mẹ cô lại nghĩ tới chú hai trước tiên.
Giang Như Ý tiếp lời, giọng vững vàng:
“Chú hai năm đó cho nhà cháu mượn hai trăm đồng, tụi cháu trả hết từ lâu rồi. Mấy năm nay ba mẹ cháu đều dựa vào đôi tay mà sống, từng chút một mà cải thiện cuộc sống. Gia đình hạnh phúc thật sự, đều là tự mình gây dựng, chứ không phải đi xin người khác bố thí.”
Bà Giang nghe tới đây thì giận tới mức mặt đỏ gay:
“Cái con này đúng là trời đánh! Phản rồi! Phản cả rồi!”
“Nếu cháu giỏi như vậy thì sau này tự lo cho ba cháu đi, bà mặc kệ!”
Ơ hay, lại giở giọng đe dọa.
Giang Như Ý chẳng chút sợ sệt, đáp dứt khoát:
“Bà cứ yên tâm, cháu sẽ chăm sóc ba mẹ chu đáo. Từ trước tới giờ ba cháu có cần nhà bà lo đâu, về sau cũng không cần!”
Mặt bà Giang sầm lại:
“Bà nói rồi mà, mẹ cháu chẳng biết dạy con! Trước sau gì cũng làm cái nhà này xào xáo không yên! Đợi tháng sau bà quay lại, nhất định phải dạy dỗ cháu cho ra trò!”
Dứt lời, bà quay đầu hùng hổ bỏ đi, dáng vẻ rõ ràng là quay về nhà chú hai.
Hai con trai bà Giang thay phiên chăm, mỗi nhà một tháng. Bây giờ bà đang ở bên chú hai, đến mùng Một tháng sau sẽ chuyển qua nhà Giang Như Ý.
Đợi bóng bà đi khuất, Giang Như Ý kéo tay La Triều Hồng vào trong nhà.
La Triều Hồng thì cứ thấp thỏm không yên, sợ bà Giang ra ngoài nói này nói nọ, làm ảnh hưởng tới thanh danh của con gái nên khuyên nhủ:
“Người một nhà sống chung va chạm chút đỉnh cũng bình thường. Bà nội con chẳng qua miệng nhanh thôi, con đừng chấp làm gì. Không khéo người trong thôn lại dị nghị.”
Giang Như Ý đáp lại:
“Mặc họ nói gì thì nói, cũng không thể để người khác bắt nạt mà không dám lên tiếng. Như thế chẳng khác gì ngu!”
“Mẹ yên tâm, con không sợ ai hết. Con cũng sẽ chăm lo cho mẹ và ba thật tốt. Sau này con sẽ cố gắng hết sức để hai người được sống sung sướng hơn.”
Nghe đến đây, trong lòng La Triều Hồng như ấm lại. Con gái mình thật sự đã trưởng thành rồi.
Bà định đi lo cho ba Giang đang nằm liệt giường, còn Giang Như Ý thì một mình bước về phía vườn rau sau nhà.
Tuy vừa rồi cô nói ra hết nỗi lòng, khiến bà nội nghẹn họng quay về, nhưng trong lòng cô vẫn canh cánh.
Năm nay cam trong vườn của ba vẫn còn chưa tiêu thụ được. Cô vốn tính quay clip rồi tự bán qua mạng.
Nhưng mộng tưởng thì đẹp, thực tế lại tàn khốc.
Trước màn hình ngồi lì cả nửa tháng, mà tổng thu chỉ được vỏn vẹn mười một đồng.
Từng đó tiền, đến một hộp cơm còn chưa đủ mua.
Tiền thuốc thang cho ba cần rất nhiều, ruộng đồng gieo trồng cũng phải đầu tư máy móc tốt hơn.
Cô thật sự rối lắm rồi, không biết phải xoay đâu cho ra tiền.
Đang rầu chết được.
Hôm nay trời đẹp, nắng chiếu vàng rực cả khu vườn.
Từ xa, Giang Như Ý đã thấy cái gì đó sáng lấp lánh.
Cô bước nhanh tới gần, càng nhìn càng hoa cả mắt.
Trời đất ơi!
Đó là… mấy sợi dây chuyền vàng to chảng chảng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)