=============
Thẩm Thính Nam ở Dung Thành chưa đến hai ngày, sáng thứ năm anh đã về Bắc Thành xử lý công việc, hôm đó đúng lúc Khương Từ có phiên toà nên không thể nào ra sân bay tiễn Thẩm Thính Nam, trên đường đến toà án cô gửi wechat cho Thẩm Thính Nam: Anh xuống máy bay thì gửi tin nhắn cho em, chú ý an toàn.
Thẩm Thính Nam lập tức trả lời cô: Yên tâm.
Khương Từ khẽ cười, sau đó cất điện thoại.
Khương Từ nói: “Anh đừng hỏi, tóm lại anh chỉ cần biết rằng tôi không muốn cho quá nhiều người biết là được rồi.”
Người biết càng nhiều cô sẽ càng lo lắng, sợ truyền đến tai mẹ Thẩm Thính Nam. Cô không muốn đối mặt với mẹ anh nhanh như thế, cô càng sợ mình sẽ sớm phải xa anh.
Lưu Yến gật đầu, nói: “Yên tâm đi, cô nói với tôi rồi, tôi chắc chắn sẽ không nói ra ngoài.”
Khương Từ mỉm cười, nói: “Cảm ơn.”
“À, đúng rồi.” Khương Từ chợt nhớ tới, nói với Lưu Yến: “Vụ án ở thôn Lưu Gia kết thúc rồi.”
Lưu Yến sững sờ một chút, “Nhanh như vậy?”
Khương Từ nói: “Không phải tôi đã tìm được di chúc trong điện thoại của mẹ Lưu Bình sao? Vốn muốn trực tiếp khởi tố nhưng hôm qua Lưu Bình gọi điện thoại cho tôi, nói cô ấy đã hòa giải với anh trai rồi, nhà mỗi người một nửa, cô ấy đồng ý chia 50%.”
Lưu Yến nói: “Chắc chắn là anh trai cô ấy nhìn thấy đoạn video đã được khôi phục nên sợ rồi, nếu phải thưa kiện thì nửa xu anh ta cũng không lấy được, cho nên phải hòa giải thôi. Có điều Lưu Bình này cũng thật mềm lòng.”
Khương Từ “ừm” một tiếng, không nói gì nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

