Chiếc rương dài khoảng một mét, cao năm mươi phân, Trần Trà mượn ánh sáng lờ mờ của mặt trời, phủi bụi trên rương gỗ rồi mở chiếc rương gỗ gụ không khóa.
Mở rương ra, một mùi mốc meo khó chịu xộc vào mũi, cô bịt mũi lục lọi, hẳn là chiếc rương đã bị người ta lục tung nhiều lần, đồ đạc chất đống lộn xộn bên trong, có một tấm nệm bông rách nát và một chiếc chăn bông thêu đôi uyên ương màu đỏ thẫm.
Trần Trà thắc mắc, tại sao một chiếc chăn bông đẹp như vậy lại bị bỏ lại ở đây?
Ngoài ra, trong rương còn có hai chiếc áo bông và quần bông cũ của đàn ông.
Cả chăn bông lẫn áo bông đều bốc ra một mùi mốc khó chịu.
Trần Trà hít mũi, tủi thân đỏ hoe mắt.
Cô ôm đầu gối, mặt vùi vào chân nhỏ giọng khóc nức nở.
Xã hội bây giờ rõ ràng hô hào nam nữ bình đẳng, làm phụ nữ thời đại mới nhưng một cô gái muốn tự lập lại khó khăn đến vậy sao?
Cô nhớ nhà.
Nhưng cô không dám về, cũng không thể về.
Bây giờ theo một người đàn ông xa lạ không giống người tốt đến một nơi nghèo hẻo lánh như thế này, không ăn không uống không có chỗ ở, thậm chí cả sự trong sạch cũng có thể không giữ được.
Trần Trà bỏ nhà đi lâu như vậy, trải qua bao nhiêu gian truân nhưng đây là lần đầu tiên cô tuyệt vọng đến mức bật khóc.
Trình Đường vác một thân cây to bằng người, đi đến cửa, nghe thấy tiếng khóc nức nở của cô, bước chân khựng lại.
Một lúc lâu sau, anh nhẹ nhàng đặt thân cây xuống đất, bẻ một cành cây dài và mỏng, vót nhọn một đầu, cầm trên tay cân nhắc rồi lặng lẽ rời đi.
Cách thôn Tiền Du không xa có một con sông, Trình Đường dùng chiếc rìu vừa mài trên đá đập vỡ một cái hố, cầm cành cây vót nhọn nheo mắt nhìn chằm chằm vào cửa hang, trong lòng lại nghĩ, một cô gái ngoài hai mươi tuổi, rốt cuộc vì sao phải bỏ nhà ra đi?
Ánh mắt Trình Đường dừng lại trên chiếc chăn cưới, khẽ giật mình, do dự một chút, cuối cùng vẫn thản nhiên móc trong người ra một hộp diêm và một cây nến trắng, mặt lạnh đưa cho Trần Trà. Anh tự đi ra ngoài cửa, nhanh chóng mổ bụng, làm sạch vảy cá cho mấy con cá.
Trần Trà sợ bóng tối, vui mừng nhận lấy nến và châm lửa.
Trình Đường dọn xong cá, treo lên cây trước cửa, tự mình quay về phòng, ở giữa bếp và giường, anh moi trong ngăn tường được xây bằng gạch ra mấy cái bát và đôi đũa đầy bụi, lại từ trong góc lôi ra một chiếc mũ sắt màu xanh lục.
Anh nhóm lửa ở khoảng đất trống giữa nhà, đưa xâu cá cho Trần Trà: "Biết nướng không?"
Trần Trà ngơ ngác lắc đầu.
"Nướng chín không cháy là được! Ăn tạm một bữa, mai anh đi kiếm đồ ăn thức uống cho em." Trình Đường nhét que gỗ xiên cá vào tay Trần Trà, còn mình thì cầm mũ sắt đi mất.
Trần Trà nhìn con cá trong tay rồi lại nhìn Trình Đường, cuối cùng vẫn ngoan ngoãn ngồi bên đống lửa bắt đầu nướng cá.
Khi Trình Đường quay lại, trong chiếc mũ sắt đã được rửa sạch sẽ đựng đầy nước sạch, anh dùng dây xỏ qua hai lỗ có sẵn ở hai bên mũ sắt, treo lên trên đống lửa để đun, sau đó trèo lên mái nhà dùng dây kéo thân cây đã chặt vào ban ngày lên, sửa chữa đơn giản một chút.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


