Trần Trà giả vờ ngượng ngùng, cúi đầu, ngồi e thẹn trên ghế, hai tay đan vào nhau không nói lời nào.
Ông trưởng thôn: “…”
Vừa nãy không phải cô còn nói năng lưu loát lắm sao? Sao hễ hỏi đến Trình Đường là cô lại cứ như có chuyện cấp bách thế này? Đúng là phụ nữ!
Ông lắc đầu, ra hiệu cho Trương Hồng Diễm ngồi xuống: "Bà ngồi xuống trước đi. Hôm nay chúng tôi đến là vì chuyện của Trình Đường. Trình Đường mới về hôm qua. Thằng nhóc Trình Đường coi như là được vợ chồng bà nuôi lớn, bây giờ nó về mang theo một cô gái, muốn cưới làm vợ, bà với Trình Cổ xem thế nào giúp chúng nó cưới được không?”
Ánh mắt hồ nghi của Trương Hồng Diễm lập tức rời khỏi Trần Trà, chuyển sang nhìn ông trưởng thôn với vẻ cảnh giác, lời nói cũng chặt chẽ không kẽ hở: “Ông Đàm, chuyện này sao cần đến ông phải tự mình đến? Thằng nhóc Trình Đường đó đúng là quá đáng, về cũng không nói với chúng tôi một tiếng đã đành, cưới vợ chuyện lớn thế mà cũng không chào hỏi lấy một lời!”
Trần Trà thoáng bĩu môi, nghĩ thầm Trương Hồng Diễm này còn diễn giỏi hơn cả mình! Rõ ràng là bà ta biết chuyện Trình Đường về rồi.
Trương Hồng Diễm nói xong, mặt đầy vẻ đau lòng, lắc lắc đầu, rút từ trong ngực ra chiếc khăn tay viền xanh nền trắng đã ố vàng, áp vào khóe mắt, rồi ngồi phịch xuống bên cạnh ông trưởng thôn, bắt đầu kể khổ: “Trình Đường tuy gọi tôi là bác hai gái, nhưng tôi luôn đối xử với nó như với Đông Đông vậy. Cho dù nó... Năm năm nay chúng tôi ngày nào cũng mong nó về, không ngờ chuyện lớn thế này mà nó không thèm nói với chúng tôi một lời... Tuy rằng Trình Đường không coi chúng tôi ra gì, nhưng tôi và Trình Cổ thật lòng coi nó như con ruột mà nuôi. Dù sao thì cưới vợ cho con là chuyện tốt. Ông Đàm cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ lo liệu!”
Ông trưởng thôn tuy không tin chuyện Trương Hồng Diễm coi Trình Đường như con ruột, nhưng cũng không ngờ bà ta lại sẵn sàng lo liệu hôn sự cho Trình Đường nhanh như vậy, trên mặt lộ vẻ ngỡ ngàng rõ rệt, ngay sau đó ông phản ứng lại, thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười: "Vậy thì tốt! Vậy bà xem thu xếp cho chúng nó căn nào làm phòng cưới? Ngoài ra…”
“Cái gì?” Trương Hồng Diễm vung tay vứt khăn, ngắt lời ông trưởng thôn, đứng bật dậy, không còn giả vờ đáng thương nữa, mặt mày dữ tợn như con mèo bị giẫm đuôi. “Nhường phòng? Dựa vào đâu chứ? Tôi là thím của nó chứ không phải mẹ nó! Hơn nữa, nhà chúng tôi chỉ có vài gian phòng này, Đông Đông nhà tôi sắp lấy vợ rồi, tôi lấy đâu ra phòng cho Trình Đường làm phòng cưới?”
Trần Trà không ngờ rằng Trương Hồng Diễm thay đổi thái độ nhanh như lật sách, giọng bà ta bỗng nhiên hét to làm cô giật mình, run lên một chút, ngạc nhiên nhìn về phía Trương Hồng Diễm, một lúc sau mới phản ứng lại được. Vừa nãy không phải bà ta còn nói coi Trình Đường như con trai ruột sao? Sao giờ lại bảo không phải mẹ ruột của anh?
Ông trưởng thôn biết Trương Hồng Diễm không dễ đối phó, nhưng cũng không ngờ bà ta lại đột ngột trở mặt, lập tức cảm thấy nhức đầu, quay sang nhìn ông bí thư thôn, ra hiệu muốn ông ấy lên tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)