Người đàn ông: "..."
Anh không nhịn được chửi một câu: "Chết tiệt!"
Diễn sâu quá!
Thì ra là vì chuyện này!
Tôi có thể làm chứng, lời khai của mấy tên buôn người kia đều thống nhất, bọn chúng không gây ra bất kỳ tổn hại thực chất nào cho người yêu của anh! Anh không thể vì thế mà ghét bỏ cô ấy.
Con gái nhà người ta lặn lội mấy nghìn dặm đến đón anh về nhà, đồng chí đừng có phúc mà không biết hưởng!
Mau đưa người ta về đi!"
Mí mắt người đàn ông giật giật, anh nhìn cô gái diễn sâu như hát tuồng một cái, nói.
"Cô biết tôi họ tên gì mà dám giả mạo là vợ tôi?"
Trần Trà thò đầu ra từ sau lưng công an, mắt ướt nhem:
"Anh là Trình Đường mà! Nhà ở thôn Tiền Du, huyện Song Hà, Hải Thành, mới từ Tây Bắc về."
Trình Đường đoán là lúc nãy anh làm biên bản, phối hợp trả lời thẩm vấn đã tự khai tên họ nên cô nghe được. Cũng khá thông minh, nói một lần mà nhớ rõ ràng như vậy.
Đây là lần thứ hai trong đời anh bị vu oan giá họa như vậy, lần trước bị lừa đến biên cương Tây Bắc khai hoang năm năm, lần này thì có thêm một "người yêu"!
Trình Đường lưu manh nhếch môi: "Năm năm trước tôi mới mười tám tuổi, năm đó cô mới bao nhiêu mà đã lấy chồng?"
Trần Trà chỉ hoảng loạn trong chốc lát, sau đó "e thẹn" ngượng ngùng nói: "Em là hôn thê của anh, chúng ta định hôn từ nhỏ.
Em đến đón anh về kết hôn."
Trình Đường: "..."
Công an nghe vậy vẫy tay: "Được rồi! Trời lạnh thế này đừng đứng đây hàn huyên nữa, tôi còn phải làm việc, hai người mau về nhà đi!"
Rồi lại trừng mắt nhìn Trình Đường: "Cô gái nhà người ta một lòng một dạ với anh, đợi anh năm năm, cô gái tốt như vậy thời buổi này khó tìm lắm, anh nhất định phải trân trọng! Về nhà sống cho tử tế!"
Vừa ra khỏi phạm vi đồn công an, Trình Đường lập tức đẩy Trần Trà vào tường, bàn tay to không khách khí nắm cổ cô, ánh mắt như con sói hung dữ nhất trên thảo nguyên, nói.
"Cô là ai? Tiếp cận tôi với mục đích gì?"
Trần Trà dùng cả hai tay cố sức bẻ ngón tay anh, vì ngạt thở mà mặt đỏ bừng, lắc đầu khó khăn nói: "Để sống sót!"
Trình Đường buông tay, ánh mắt chất vấn.
Trần Trà ôm cổ ho hai tiếng, hai mắt đẫm lệ tủi thân nói:
"Chứng minh thân phận và thư giới thiệu của em đã bị trộm mất từ lâu rồi, nếu không nói là vợ anh, em không có cách nào chứng minh được thân phận của mình."
"Cô có thể để công an liên lạc với đồn công an nơi cô ở để xác minh."
"Em lớn đến từng này chưa từng ra khỏi cửa, không nói rõ được địa chỉ cụ thể ở đó."
Bất kể Trình Đường hỏi thế nào, Trần Trà đều trả lời hợp lý, tóm lại là muốn bám lấy anh.
Trình Đường không phải công an, lười phí sức phân biệt thật giả, có thêm một người vợ thì chịu thiệt cũng không phải anh.
Huống hồ "vợ" tự đưa tới cửa này còn trẻ đẹp!
"Cô tên gì, bao nhiêu tuổi?"
"Em tên Trịnh Cống, 20 tuổi."
Không biết sao mà Trình Đường thấy cái tên này kỳ quái.
Nhưng anh cũng không nghĩ nhiều, một tay chống lên tường, một tay nhéo cằm Trần Trà, cúi đầu nhìn cô hỏi câu cuối cùng:
"Tôi trông giống người tốt không? Cô không sợ tôi cũng bán cô sao?
Không bán thì theo một người đàn ông, cô cũng chịu thiệt."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


