Thôn Tiền Du là một thôn nghèo, cưới vợ cùng lắm chỉ cần “ba chuyển một vang” (xe đạp, đồng hồ, máy khâu và radio) cộng thêm chút tiền sính lễ tượng trưng.
Mười phần thì đến tám, chín phần không có “một vang”, ba chuyển cũng không nhất định có.
Nhà bình thường cưới vợ một nghìn đồng đã đủ.
Mười dặm tám thôn cũng chưa nghe nói đến chuyện bỏ năm nghìn đồng để cưới vợ.
Trần Trà tự cười chế giễu mình, ánh mắt tối lại, nhìn về phía đám đông trước mặt, nói khẽ: “Chính vì thôn chúng tôi nghèo, nên ba mẹ vui vì bán được tôi với giá cao.”
Trình Đường nhất thời không biết nói gì.
Giá cả khắp nước không đồng nhất, tiền sính lễ cũng vậy.
Một nơi còn nghèo hơn thôn Tiền Du, tiền sính lễ năm nghìn đồng quả thực là một cái giá trên trời.
Trình Đường không biết dỗ dành người khác, hồi lâu sau mới chỉ tay vào miếng thịt treo trên móc, hỏi Trần Trà: “Muốn ăn thịt không?”
Trần Trà lập tức quay đầu lại, đôi mắt đen nhìn chăm chăm vào miếng thịt ba chỉ màu sắc hấp dẫn, nuốt nước miếng nhưng vẫn lắc đầu: "Đắt quá!”
Trình Đường nhếch môi, bảo ông chủ cân một cân thịt.
Trần Trà kéo áo anh, Trình Đường cúi xuống.
Trần Trà ngước mặt, chỉ vào cục mỡ đã đông lại trắng tinh, thương lượng với anh: “Đừng mua thịt nữa. Mua ít mỡ heo đi? Như vậy tóp mỡ vừa có thể nhâm nhi vừa có thể lấy mỡ heo.”
“Không ngờ cô lại là người biết tính toán như thế.”
Trình Đường thật sự có chút ngạc nhiên, Trần Trà hẳn là cô gái miền Nam, da trắng mịn màng có chút nhỏ nhắn, khác hẳn các cô gái ở miền Bắc lớn lên trong gió bụi, ngoài vẻ kiều diễm xinh đẹp, cô còn có chút tươi tắn đặc trưng của con gái miền Nam, mà trông cô điệu đà như vậy, không giống người từng làm việc nhà nông hay chịu khổ.
Hai người đi một vòng chợ, mua chút rau rẻ tiền như cải thảo và bí đao, toàn những thứ một hào được vài cân.
Sau đó là mua đồ dùng hàng ngày.
Chợ ở vùng quê không ai xa xỉ đến mức mua chăn bông làm sẵn, nên chỉ có thể mua vải bông rồi đến trạm bông mua bông đã tách hạt về tự làm.
Vải bông bảy hào một mét.
Họ cũng mua thêm nồi niêu xoong chảo.
Trình Đường nhíu mày, với anh mà nói, hôm nay tất cả chi tiêu đều nằm ngoài kế hoạch.
Vốn dĩ anh định mua một bao thuốc bốn đồng rưỡi, nhưng cúi đầu nhìn thấy đôi giày vải của Trần Trà đã mòn thủng cả mũi, anh trả lại bao thuốc chỉ lấy một bao năm hào, sau đó quay đầu thêm chút tiền mua cho Trần Trà một đôi giày bông mới.
Trần Trà nhìn bộ quần áo đơn giản cùng đôi giày cao su của Trình Đường, không ngừng lắc đầu.
Không người thân, không họ hàng mà anh lại đối xử với cô quá tốt!
Trình Đường không kiên nhẫn cau mày, nhét đôi giày bông vào tay cô rồi tự mình bước đi.
Anh không nghĩ nhiều như vậy, chỉ cảm thấy nuôi một con mèo con chó cũng phải cho ăn cho uống, huống chi Trần Trà là con người, đã thu nhận cô thì phải chăm sóc cô.
Phụ nữ mà! Đều yếu đuối, trong phạm vi khả năng thì cũng muốn để cô sống thoải mái hơn một chút.
Trần Trà nhìn bóng lưng Trình Đường, cắn môi, ôm đôi giày rồi cúi người hỏi bà chủ quán: "Bác ơi, mấy đôi giày này đều cùng giá tiền phải không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)