Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Tiện Dữ ca ca…”
Tạ Tiện Dữ nhìn nàng, khí thế nguy hiểm quanh thân dần tan biến. Hắn im lặng chốc lát, rốt cuộc cũng mở miệng:
“Nghe theo muội.”
Uyển Nhược cuối cùng cũng thở phào một hơi. Nhưng hắn đột nhiên đưa tay bóp cằm nàng, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm, giọng nói ẩn chứa ý cảnh cáo:
“Uyển Nhược, muội phải ngoan.”
Nàng còn chưa đủ ngoan ư? Chẳng lẽ phải đem hắn đặt lên bàn thờ mà cúng bái mới được sao?
Uyển Nhược chớp mắt, gật đầu ngoan ngoãn:
“Muội biết rồi. Vậy muội về trước nhé?”
Tạ Tiện Dữ rốt cuộc cũng buông nàng ra. Uyển Nhược gắng gượng chống người bước xuống giường, cố nén đôi chân run rẩy để nhanh chóng mặc lại xiêm y, rồi vội vã rời đi.
Hắn dõi theo bóng lưng nàng hấp tấp bỏ chạy, trong lòng bỗng dâng lên một cỗ bức bối khó tả, vô cùng khó chịu.
Một lúc lâu sau, Khánh An trở về:
“Công tử, biểu cô nương đã hồi về Thu Thủy Viện rồi.”
Tạ Tiện Dữ cầm một cuốn sách, thuận tay lật sang một trang, nét mặt không vui:
“Ừ.”
Khánh An lén liếc sắc mặt chủ tử, trong lòng thấp thỏm. Thường thì sau khi biểu cô nương tới, tâm trạng công tử đều tốt, sao hôm nay lại như vậy? Trông như chẳng vui vẻ gì…
Chẳng lẽ biểu cô nương chọc công tử giận rồi? Hay là công tử bắt đầu chán nàng?
Nghĩ vậy, hắn lại dè dặt thưa:
“Đại phu nhân cho người truyền lời, ngày mai là Xuân yến…”
Tạ Tiện Dữ mất kiên nhẫn, khép mạnh cuốn sách.
Khánh An lập tức ngậm miệng, vội vàng lui ra ngoài.
Uyển Nhược chau mày trầm ngâm bước đi, chợt nghe một giọng gọi:
“A tỷ!”
Nàng quay đầu lại, khóe môi liền nở nụ cười rạng rỡ:
“A Cẩn, sao đệ lại ngồi ngoài cổng viện thế này?”
Hứa Thư Cẩn chạy lại trước mặt nàng, ngẩng đầu cười:
“Đệ về mà chẳng thấy a tỷ đâu, Đinh Đông tỷ bảo a tỷ đến chỗ lão phu nhân, nên đệ liền ngồi đây đợi.”
Uyển Nhược nắm tay đệ đệ, vừa đi vừa cười:
“Ở thư đường có vui không?”
Thư Cẩn ngập ngừng một thoáng, rồi lại gật đầu thật mạnh:
“Vui ạ, đệ ngày nào cũng chăm chỉ học hành!”
“Cũng đừng quá vất vả. Đệ đang tuổi lớn, không nên cứ thức khuya đèn sách. A Cẩn nhà ta thông minh, dẫu chẳng phải liều mạng học, cũng vẫn hơn người khác thôi.” Nàng cười, đưa tay xoa đầu đệ đệ.
“Nhưng đệ muốn học giỏi thật nhanh, sớm ngày đỗ công danh, như vậy mới có thể che chở cho a tỷ.”
“Ngốc à, đệ còn nhỏ lắm.”
Thư Cẩn bướng bỉnh mím môi:
“Không nhỏ đâu! Đại công tử mười bảy tuổi đã đỗ Trạng nguyên. Thêm mười năm nữa, đệ cũng có thể đỗ công danh, gánh vác gia môn, để a tỷ được sống an nhàn.”
Uyển Nhược hơi khựng lại, sau đó vẫn cười:
“A Cẩn của ta nhất định làm được.”
Nàng dừng một lát, khẽ dặn:
“Nhưng ở thư đường, chớ quá lộ liễu.”
Thư Cẩn gật đầu:
“Đệ hiểu. A tỷ dạy rồi, phải biết giấu tài, không để lộ mũi nhọn. Đệ ở thư đường luôn giữ quy củ, không tranh giành nổi bật.”
Uyển Nhược cong môi cười:
“A Cẩn của ta ngoan lắm.”
“A tỷ, đệ sẽ không khiến tỷ phải lo lắng đâu.”
Đứa bé ngoan ngoãn đến xót lòng, mà nó cũng mới chỉ tám tuổi thôi.
Uyển Nhược mím môi, trong lòng trĩu nặng. Nếu rời khỏi Tạ gia, việc đầu tiên chính là phải lo liệu cho A Cẩn thật ổn thỏa. Tuyệt đối không thể quay về Hứa gia. Suốt năm qua, họ mang danh biểu thân để nương nhờ Tạ gia, người của Hứa gia không dám manh động. Nhưng một khi bước ra khỏi cổng Tạ gia, chắc chắn sẽ bị nuốt chửng đến xương tủy.
Nàng nhất định phải nghĩ cách toàn vẹn, để cả hai có thể bình yên thoát thân.
Chỉ là, gần đây Tạ Tiện Dữ dường như có phần khác lạ.
Xưa nay hắn luôn khắc chế giữ lễ, ngay cả chuyện phòng the cũng hiếm khi buông thả. Hơn nữa triều chính bận rộn, chẳng mấy khi nhớ đến nàng.
Thế nhưng kể từ lần trở về từ Giang Nam, hắn lại đối với nàng tham luyến quá mức. Vốn tưởng đêm qua hắn vì giận dỗi nên cố tình hành hạ, nhưng hôm nay tâm trạng rõ ràng không tệ, vẫn cứ làm nàng đến kiệt sức.
Đáng sợ hơn, hắn còn nói muốn sớm nạp nàng. Câu nói ấy khiến sống lưng Uyển Nhược lạnh toát mồ hôi.
Không biết là lời hứng khởi nhất thời, hay thật sự vì bất mãn với sự ràng buộc của lão phu nhân cùng Đại phu nhân trong việc hôn sự, mà muốn lấy nàng làm lá chắn phản kháng?
Bất kể ra sao, nơi này nàng đều không thể ở lại nữa.
Hôm sau, Uyển Nhược dậy rất sớm.
Tố Nguyệt chải tóc cho nàng, thấy sắc mặt nàng tái nhợt liền hốt hoảng:
“Cô nương, quầng mắt thế kia, có phải tối qua không ngủ được?”
“Ừ, chỉ hơi mất ngủ thôi, không sao. Ngươi cứ đánh thêm phấn là được.”
Tố Nguyệt thở dài:
“Cô nương nghĩ ngợi nhiều quá, thông minh quá cũng hại thân.”
Uyển Nhược nhìn bóng mình trong gương đồng, nở nụ cười nhạt:
“Rồi sẽ có ngày, ta được sống yên ổn.”
Theo thói quen, Tố Nguyệt lấy một chiếc trâm bạc cũ cài lên búi tóc nàng, nhưng Uyển Nhược lại lấy ra một cây trâm ngọc từ hộp trang sức:
“Dùng cái này.”
Tố Nguyệt sững sờ:
“Cô nương…”
Uyển Nhược lại mở hộp, lấy một hộp son, dùng đầu ngón tay chấm chút màu đỏ thoa nhẹ lên môi.
Trong gương, gương mặt vốn thanh nhã liền ánh lên sắc thắm, hiếm hoi lộ ra vài phần diễm lệ kiêu sa.
Xuân yến năm nay được tổ chức trong vườn đào. Đúng độ đầu xuân, hoa đào nở rộ, mang ý nghĩa cát tường. Nhị phu nhân đích thân lo liệu, tốn không ít tâm sức.
“Uyển Nhược tỷ tỷ!”
Vừa bước vào vườn, nàng nghe tiếng gọi, quay đầu lại đã thấy một thiếu nữ mặc váy lụa xanh nhạt chạy tới.
“Tú Lâm.” Uyển Nhược nở nụ cười, vươn tay nắm lấy tay nàng.
“Muội đang định đi tìm tỷ. Hôm nay, Uyển Nhược tỷ tỷ hình như có chút khác lạ.”
“Ngày nào chúng ta chẳng gặp nhau, chẳng lẽ hôm nay ta đột nhiên thay đổi hay sao?” Uyển Nhược khẽ cười đáp.
Tạ Tú Lâm nhìn kỹ, rồi lại lắc đầu. Dung nhan vẫn giản dị, y phục cũng chỉ là bộ váy từ năm ngoái, tóc cài độc một cây trâm ngọc chất liệu bình thường.
Trong Tạ gia, chỉ có Uyển Nhược là còn thanh đạm hơn nàng.
Tú Lâm nghiêng đầu, nói khẽ:
“Muội cũng không rõ, chỉ cảm thấy tỷ hôm nay đẹp hơn thường ngày.”
“Vậy sao?” Uyển Nhược chớp mắt, cười khẽ.
Tú Lâm vui vẻ khoác tay nàng:
“Hôm nay Xuân yến thật náo nhiệt, hầu như danh môn vọng tộc trong kinh đều tới. Chuyện hôn sự của Đại ca ca khiến biết bao thiên kim tiểu thư đều trông ngóng.”
Uyển Nhược mím môi cười:
“Thế thì chúng ta cũng đi xem.”
Hai người cùng sóng vai bước vào, liền thấy đại phu nhân vốn luôn đoan trang, lúc này hiếm hoi nổi giận.
“Ngươi nói gì?! Đại công tử đâu rồi?!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
