Chạng vạng ngày hôm đó.
Trời còn chưa tối nhưng mặt trời đã nhanh chóng lấp sau đỉnh núi.
Đổng Học Bân lại xác nhận một chút về cặp nhẫn kim cương hồng kia, cẩn thận cất vào trong lòng, lặng lẽ ra khỏi trường Đảng trung ương.
Đối diện bên đường là một tiệm hoa.
Đổng Học Bân vừa thấy thế, bước nhanh vào bên trong.
Đổng Học Bân tính một chút xem trên người mình có bao nhiêu tiền, “Ừm, chín trăm chín mươi chín đóa đi, bó lại cho tôi, đúng rồi, bao nhiêu tiền một đóa?” Trước kia Đổng Học Bân mua cái gì cũng không hỏi giá, nhưng hiện tại, mua nhẫn kim cương đã nên đã phải dùng hết số tiền mà Đổng Học Bân có, còn phải vay nợ bên ngoài, giờ phút này tính ra cũng chỉ còn số lẻ trên chi phiếu, tính ra số tiền có trong ví cũng chỉ có hơn ba ngàn một chút, ngày trước tiêu tiền không nháy mắt, dù thế nào Đổng Học Bân cũng nghĩ đến mình lại có lúc nghèo như ngày hôm nay.
Nữ nhân viên cửa hàng đáp: “Chỗ chúng tôi bán ba đồng một bông”.
“Ba đồng? Đắt như vậy sao?” Đổng Học Bân buồn bực.
“Mùa này hoa hồng là rẻ nhất, nếu vào lễ tình nhân hoặc vào mùa đông, một cành cũng là hơn mười đồng rồi”.
“Không giảm sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)