Buổi tối.
Phòng ngủ Huyên Di.
Ánh trăng chiếu trên màn, lúc sáng lúc tối.
Cửa vừa mở ra, sau khi từ bên ngoài đánh răng rửa mặt xong Đổng Học Bân về phòng, nhìn Cù Vân Huyên đang dỗ con ở bên cửa sổ, Đổng Học Bân ấm áp nở một nụ cười.
Đổng Học Bân không thích nghe vậy liền nói: "Anh nói Vân Huyên à, em đừng có cái gì đều mang anh ra so sánh được không? Mau lên, đưa con cho anh bế một lát".
Cù Vân Huyên không đưa, cười cười nói: "Anh đã bế cả một ngày rồi, một chút là được rồi".
"Anh bế cả đời cũng không đủ, nhanh lên, con gái nhất định là nhớ anh rồi".
"Đẹp mặt chưa".
Đổng Học Bân đi lên đưa tay ra, rõ ràng đem con và Huyên Di đều ôm lấy, miệng vùi vào tóc Huyên Di hôn nhẹ, sau đó lại uốn cổ, lại hôn lên trán con gái, một nhà ba người ôm nhau, cảm giác đó, thật vô cùng hạnh phúc. Có con cảm giác thật tuyệt, vốn dĩ trong đầu Đổng Học Bân còn chứa không ít thứ, nhưng vừa nhìn thấy tiểu Thiên Thiên, chuyện phiền lòng gì đều không còn nữa. Đổng Học Bân cả ngày đều thấy cả người tựa như dùng không hết sức vậy, sức lực dư thừa, tinh thần phấn chấn.
Đổi tã cho con.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
