Trong phòng khách Cù gia
Đổng Học Bân ngửi ngửi mùi sữa trên tay, hít hít mũi, cuối cùng không nhịn được đưa lưỡi ra liếm thử: “Không ngọt”.
“Anh nếm cái gì chứ”.
“Anh nếm xem là vị gì”.
“Tiểu lưu manh…” Đừng nhìn Cù Vân Huyên đã 31 tuổi rồi, nhưng mặt nàng vẫn không dày lên được, ăn không được cái này.
“Nói không được là không được mà, anh đừng đùa nữa, Di thực sợ anh rồi, thực sợ rồi”.
Đổng Học Bân sờ cô rất lâu, Huyên Di cũng không đồng ý, hơn nữa còn tức giận có bộ dáng muốn đòi mạng, thấy thế, Đổng Học Bân đành phải thu tay về than thở một tiếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


