Buổi tối.
Đổng Học Bân sống rồi.
Tin tức vừa được chứng thực, trong thành phố nổi lên một cơn địa chấn.
Đài truyền hình liền tuyên bố tin tức này, MC của đài truyền hình thànhphố trong chương trình tường thuật trực tiếp nói rất nhanh: “Phát sóngmột thông tin, chúng tôi vừa nhận được tin này xong, anh hùng chống động đất đồng chí Đổng Học Bân sau hơn ba trăm giờ bị vây khốn, lại làm nênkì tích rời đất từ đống phế tích trở về, cụ thể là, lúc đó khi mà đốngphế tích đổ ập xuống thì Chủ nhiệm Đổng may mắn không bị đè vào, bêncạnh người lại có nước, thực phâm, thế mới có thể duy trì mạng sống,nghe đến đây tôi không thể không nghĩ đến câu nói, người tốt thì đượcbáo đáp, đây chính là một kì tích sinh tồn!”
Đổng Học Bân không chết?
Dưới tình hình như thế vẫn sống được??
“Tiểu Thiến Thiến, giọng của chú mà cháu cũng không nghe ra sao? Thật sự là chú mà” Đổng Học Bân cười dài nói: “Mau gọi mẹ cháu ra nghe điệnthoại đi”.
“Mẹ! Mẹ! Đúng là chú này!” Ngu Thiến Thiến hô lớn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


