Dưới đống phế tích của bệnh viện.
Một khung cảnh tối đen, một điểm sáng cũng không nhìn thấy được.
Bốn phía đâu đâu cũng là bụi bay và những tảng đá cứng rắn, tràn ngập khắp nơi.
Cũng không biết là trải qua bao nhiêu lâu, ngón tay dính máu của ĐổngHọc Bân từ từ giật giật, mơ mơ hồ hồ mở đôi mắt ra, tỉnh rồi, nhìn thấyxung quanh nhưng không thấy cái gì cả, Đổng Học Bân còn tưởng mình chết rồi, thời gian còn dư đã dùng hết không còn lại chút gì rồi, không còncách nào khác, đảnh phải chua xót nhắm mắt lại, nhưng đợi một lát sau,Đổng Học Bân đột nhiên phát hiện ra có gì không đúng lắm, cảm giác đautừ miệng vết thương xông lên từ phía sau lưng, trên người đâu đâu cũngđau đớn, mũi thì hít phải bụi bặm khiến hắn phản ứng có điều kiện hokhan gần chết, tiếng vọng vang lên bên tai, hình như là đang ở một không gian nửa phong bế, không giống chết!
Còn sống?
Không khí bên trong liệu có đủ không?
Thực phẩm và nước thì sao đây?
Vết thương trên người chữa trị thế nào?
Làm sao để phát đi tín hiệu cầu cứu?
Tất cả đều là vấn đề giờ phút này Đổng Học Bân vẫn đang trong hoàn cảnh tuyệt vọng, cửu tử nhất sinh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
