Sáng sớm hôm sau.
Ánh sáng mặt trời vừa chiếu trên đầu.
“Ha ha...”
“Ha ha ha...”
“Ha ha ha...”
Trong một gian phòng bệnh đơn khoa chấn thương chỉnh hình của Bệnh viện Số 1, tiếng cười ngây ngô vang khắp phòng bệnh. Đổng Học Bân trong lúc ngủ mơ bỗng nhiên mở to mắt, lúc này mới phát hiện trời đã sáng, miệng hắn còn lưu lại nét cười nồng đậm, là mình bị nụ cười của chính mình làm cho tỉnh dậy, thì ra là nằm mơ. Đổng Học Bân lúc này mới tỉnh một chút, trong mơ hắn thấy mình cùng một khuê nữ béo béo và Cù Vân Huyên đang ôm nhau ở hoa viên, cùng nhau tản bộ, cảm giác trần đầy hạnh phúc. Rốt cuộc cũng được làm bố, con gái ra đời làm cho Đổng Học Bân trong nháy mắt liền cảm thấy trong lòng có một chút cái gì, rất là vui vẻ, làm những ám ảnh trong lòng hắn cũng với đi rất nhiều.
Đổng Học Bân lấy lại dư vị một chút, muốn tiếp tục ngủ, để tiếp tục mơ.
Đổng Học Bân nói sang chuyện khác nói: “Dó là tôi mơ dân chúng đều bình an vô sự, thế thế nên mới vui, nhưng thật ra Tiểu Chiêm, ở đây đều xảy ra địa chấn mà cô còn cười được cô cung thật vô tâm”.
Chiêm Nhu Nhu nói: “Trước kia cũng không phải chưa từng có địa chấn, lần này cũng không phải đặc biệt nghiêm trọng”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)