Một mảng màu đen.
Cái gì cũng nhìn không thấy.
Đổng Học Bân hình như là đang nằm mơ, nhưng đầu rất đau, lại có một chút tỉnh táo, mơ mơ màng màng rồi chậm rãi mở mắt, một tia ánh sáng nhấtthời đâm vào mắt.
“Ôi chao! Chói mắt!”
“Chủ nhiệm Đổng tỉnh rồi! Tỉnh rồi!”
“Nhanh đi kêu Nguyệt Hoa Khu trưởng!”
Đổng Học Bân nhìn về hướng phát ra âm thanh, “Tôi ngủ bao lâu rồi? Đây là chỗ nào?”
Cảnh Tân Khoa nói: “Ngài hôn mê bảy tám tiếng rồi, đây là bệnh viện số 1 của khu”.
“Tôi cảm thấy vẫn ổn, không có chuyện gì lớn đâu?” Đổng Học Bân thử nhấc chân, muốn ngồi dậy, “Nào, Tân Khoa, đến giúp tôi một tay”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
