Quảng trường nhỏ.
Không khí đột nhiên nặng nề.
Vương Ngọc Linh sốt ruột hoảng hốt nói: “Chủ nhiệm, hiện tại làm sao bây giờ?”
Đổng Học Bân còn lo lắng hơn cô, nhưng giờ phút này hắn không thể mấtbình tĩnh, mặt lạnh tanh nói: “Văn phòng chúng ta lo việc trước mắt đã,bây giờ chắc đây chắc là nơi bị thiệt hại nhẹ nhất, Ngọc Linh, trừ những người bắt buộc phải lưu lại, bây giờ cô đi tập hợp một nhóm, đi vàotrong khu, đi tới những phố khác triển khai cứu thương, còn nữa lập tức thông báo cho Cảnh thư ký và Chu chủ nhiệm cùng làm, phạm vi cứu thương kéo dài tới toàn khu Nam Sơn”.
“Vậy ngài…”
“Ta đi vào khu! Bên này giao cho các cô!”
Cô nhất định không được xảy ra chuyện gì.
Chờ tôi, tôi lập tức tới đây.
Bên cạnh không có cấp dưới, tinh thần nặng nề của Đổng Học Bân cũng dầndần dãn ra, trong thoáng chốc hắn đã đạp tới đường Quang Minh, đườngkhông dễ đi, đừng nói ô tô, đi bộ cũng vô vàn khó khăn, có lúc Đổng HọcBân phải vượt qua những chỗ gồ ghề thậm chí có lúc phải vác xe vượt qua những cây gỗ chắn ngang đường.
Bốn phía đều đổ nát, không thấy bến bờ.
Đây vẫn là lần đầu tiên Đổng Học Bân sau động đất tự mình đi khỏi phốQuang Minh xem xét tình hình những nơi khác, thấy cảnh tượng này con tim Đổng Học Bân cũng thấp thỏm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



