Ngoài ngõ nhỏ.
Người của văn phòng đường phố đang vây quanh Đổng Học Bân mới thoát về từ cõi chết.
“Chủ nhiệm, ngài thế nào?” Chu Diễm Như vội la lên: “Có bị thương không?”
Đổng Học Bân nặng nhọc nói: “Tôi không sao, tình hình bây giờ thế nào? Thương vong thế nào?”
Chu Diễm Như nói: “Không liên lạc được với khu, cũng không liên lạc được với thành phố, tất cả các đường liên lạc đều bị đứt, tình hình bây giờthế nào vẫn chưa rõ”.
“Vậy là tốt rồi!” Đổng Học Bân trong lòng nói, may mắn bọn họ dời điđúng lúc, bằng không đúng là đại họa, hắn nhìn xung quanh thấy vẻ lolắng của mọi người, lập tức hắn lớn tiếng nói: “Người của văn phòngđường phố nghe đây, dộng đất rồi, đây mới là đợt đầu tiên, phía sau nhất định có đợt khác, nếu không yên tâm về bố mẹ mình, bây giờ có thể đi,tôi cũng không miễn cưỡng lưu mọi người lại, bây giờ chính là lúc dântình cần chúng ta, có một người lo một người, đi theo tôi cứu người”.
Người của văn phòng đường phố đều ngạc nhiên, không nghĩ tới Đổng Chủ nhiệm sẽ nói như vậy, có thể đi rồi?
Bành Cương nghiêm mặt nói: “Chủ nhiệm! Hiện tại điện thoại cùng giaothông đều bị đứt! Cứu viện còn không biết khi nào thì có thể đến! Hiệntại chỉ có thể dựa vào chúng ta! Cứu dân chúng quan trọng hơn!”
“Đúng vậy, lúc này chúng ta không thể đi”.
Rõ ràng trong lòng mọi người đều đang lo lắng cho người thân, vậy mà vẫn cắn răng nói: “Mọi người cùng nhau cứu người, trước tiên cứu dân chúngrồi hãy nói”.
Mẹ nó, Đổng Học Bân lạnh lùng nhìn bọn họ,“Bố mẹ các người không phảidân chúng sao? Con cái các người không phải dân chúng sao? Đến người nhà các người cũng không bảo vệ cho tốt còn nói gì nữa?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



