Ngày hôm sau.
Đúng sáu giờ sáng.
Ngoài cửa sổ chim chóc bay lượn, ong tìm kiếm thức ăn.
Xa xa, màu xanh lá cây trong vườn hoa, những phụ nữ lớn tuổi tập Thái cực quyền, có người thanh bình đi dạo, có người đi bộ, một cảnh yên tĩnh yên bình.
Hình ảnh thật đẹp
Hay dùng bạn bè ở Phòng địa chấn làm lá chắn? Cách này không được, một cú điện thoại có thể bị lộ hết.
Bảo phòng địa chấn của tỉnh cử người tới kiểm tra? Cũng không được, trình độ dự báo động đất trong nước có hạn, kiểm tra chưa chắc đã làm được.
Đang lúc Đổng Học Bân vắt óc suy nghĩ cân nhắc, đột nhiên lúc đó, xa xa bên cạnh đường cái vang lên một chút động tĩnh, có tiếng người kêu, có tiếng chó sủa.
“Hài, Cậu xem chó của cậu xem”.
“Thật xin lỗi, thật xin lỗi, chưa cắn cậu chứ?”
“Không sao, doạ tôi sợ chết đi được”.
“Ngại quá, con chó này hôm nay cũng không biết là tại sao, giống như điên vậy, luôn sủa bậy”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



