Sau buổi trưa.
Khu Đông Hải, khách sạn Trừng Hải.
Đổng Học Bân một cú điện thoại đã đem nhân viên công vụ của Quốc an gọi trở về, chiêu thức ấy nhất thời làm cho Thường Đại Kim và gã đàn ông mặc comple chấn động.
Trong văn phòng không khí như ngừng lại.
Reng reng reng, reng reng reng, tiếng điện thoại lại dồn dập kêu.
Thường Đại Kim hít vào một hơi, nhìn nhìn Đổng Học Bân, vươn tay ra tiếp điện thoại: “Alo”.
“Là tôi” Tiếng của Sở trưởng Ngô ở Quốc an vang đến: “Anh ở bên đó xảy ra chuyện gì vậy?”
“Tôi…” Thường Đại Kim vẻ mặt đau khổ nói: “Cụ thể tôi cũng không rõ, chỗ anh Ngô, tôi chỗ này…”
Sở trưởng Ngô tiếng nói lanh lùng: “Lãnh đạo ở trên vừa mới hỏi đến, lời gì cũng không nói thêm, bảo đội của chúng tôi trở về, chúng tôi đã đi rồi, việc của anh, anh tự mình xử lí đi, tôi là lực bất tòng tâm” Ngừng một chút lại nói: “Ông chủ Thường, chúng ta hợp tác cũng đã 2, 3 năm, có một số điều tôi phải nhắc nhở anh, tầng lớp ở thành phố Phần Châu rất nhiều, khong phải tầng nào cũng giống nhau, có một số người không phải là người anh có thể đắc tội được, hiểu chưa?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


