Ngày tiếp theo.
Sáng sớm, hừng đông, mấy chú chim chóc ở ngoài cửa sổ thì thầm kêu lên.
Reng, reng, reng, reng, reng, tiếng chuông di động chuông báo thức trong phòng vang, rất dồn dập.
Bị đánh thức, Đổng Học Bân tiện tay tắt điện thoại, vừa mở mắt nhìn đồng hồ, bảy giờ sáng, lại quay đầu, liền thấy Khu trưởng Nguyệt Hoa vẫn còn ngủ say trong chăn, tiếng động lớn như vậy cũng không đánh thức cô, mí mắt cũng chưa động một chút, có thể thấy được tối hôm qua cô bị Đổng Học Bân gây tai họa thành bộ dáng gì rồi, ba giờ, hơn mười lần, ngẫm lại đều làm cho người ta kinh hồn kiếp vía, Đổng Học Bân đau lòng vì cô, trong lòng cũng nghĩ trước kia chưa từng có thỏa mãn như thế, trước kia mỗi lần trên giường đều là khoảng bốn mươi phút liền bại trận, khi nào phong độ như thế này chứ?
“Nguyệt Hoa, Nguyệt Hoa”.
“... Hả”.
“Tỉnh dậy, bảy giờ rồi”.
“...Hả”.
Đổng Học Bân biết nàng là thật sự quá mệt, cũng không thúc dục, lại để cho cô nghỉ ngơi cho tốt, vì thế đem chăn đắp lên người cô, cúi đầu hôn nhẹ vào tóc cô, cánh tay ôm quanh vòng eo Cảnh Nguyệt Hoa cọ cọ hai cái, liền ôm cô tiếp tục nằm. Khu trưởng ở khu Nam Sơn uy danh là mặt đen không người nào là không biết, hiện tại lại có thể bình an ôm mình ngủ như vậy, tâm tình Đổng Học Bân cũng tốt hẳn lên
Ước chừng hai mươi phút sau.
Thân mình Cảnh Nguyệt Hoa động đậy, ôm đầu hơi hơi mở mắt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

