Nửa đêm.
Mưa nhỏ, dần dần yếu ớt.
Trong xe, Đổng Học Bân len lén nhìn Cảnh Nguyệt Hoa dùng miệng hút môi mình, trong lòng cũng yếu ớt, như mộng như ảo.
Cảm giác thật tốt.
Cái này là phúc khí tu luyện mấy đời.
Ánh trăng dần dần lờ mờ, có cửa xe che bớt, phần lớn ánh trăng đều bị che ở bên ngoài, bên trong rất đen, Đổng Học Bân cũng thấy không rõ sắc mặt và biểu tình của Cảnh Nguyệt Hoa, chỉ có thể mơ mơ hồ hồ thấy một thứ đại khái. Nguyệt Hoa khu trưởng ngậm miệng của mình, thân thể tự nhiên cũng xích đến gần một chút, Đổng Học Bân chỉ cảm thấy trong ngực mơ hồ có xúc cảm ướt át, hình như là áo lót màu đỏ ướt đẫm của Cảnh Nguyệt Hoa vậy, trong lỗ mũi đầy mùi thơm, trong miệng đầy mùi thơm, còn có hai cánh môi, rất mềm.
“..." Cô ấy không lên tiếng.
"Nguyệt Hoa khu trưởng?" Đổng Học Bân gọi một tiếng.
Dừng lại hai giây "... Há mồm!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)