Anh Tử Lạc cười lắc đầu: “Không sao.” Sau đó lại múc bánh kem đút cho cô bé, nhìn cô bé há miệng nhỏ chầm chậm ăn. “Mỗi ngày em đều vui vẻ, làm sao có chuyện gì được?” Miệng thì nói vậy nhưng mũi lại thấy cay cay.
An Cẩn gật đầu: “Vui vẻ là tốt rồi.”
“Phải rồi, nhóc con bắt đầu ăn dặm từ lúc nào vậy?”
Dạ Cô Tinh ngồi lên ghế phụ, vừa đặt ba lô xuống, đã bị người đàn ông hôn lấy, cô cười né tránh, lại bị An Tuyển Hoàng ôm vào trong ngực, muốn tránh cũng không được.
“Thật thơm….” Đôi môi người đàn ông dừng lại trên cái cổ trắng nõn của cô, nhẹ nhàng nếm thử, chỉ cảm thấy một mùi hương hoa sơn trà thơm ngát, mùi hương khiến người ta lưu lại dư âm, đến nỗi trầm mê không thể tự kiềm chế.
Dạ Cô Tinh vòng hai tay lên cổ anh, mỉm cười ngọt ngào tựa như chảy mật.
Đột nhiên, cô ngồi thẳng người trong lòng anh, ho nhẹ hai tiếng: “Hoàng, anh nói thử xem, nếu như người gặp và kết hôn với anh trước không phải là em, vậy thì anh định làm gì?”
Được rồi, Dạ Cô Tinh thừa nhận rằng câu hỏi của cô quả thực có chút nhàm chán. Trong thế giới thực thì không có nếu như, nhưng bản thân cô lại muốn nghe thử xem An Tuyển Hoàng sẽ trả lời như thế nào!
Động tác người đàn ông dừng một chút, ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau: “Sẽ không.”
Dạ Cô Tinh sững sờ: “Sẽ không cái gì?”
“Anh sẽ không kết hôn.”
“Tại sao?” Nếu như không gặp cô, An Tuyển Hoàng vẫn sẽ trở thành người thừa kế, đương nhiênkhông thể không có con nối dõi, cưới vợ chính là chuyện sớm hay muộn mà thôi.
“Bởi vì cô dâu không phải là em.”
Anh sẽ không kết hôn, bởi vì cô dâu không phải là em! Người đàn ông nói như thể đây là định lý hiển nhiên, không cần chứng minh vậy…. không chút do dự, một đôi mắt đen như mực, lạnh lẽo sâu thẳm, phản chiếu lên gương mặt của người phụ nữ, thật đáng quý.
Nhìn vào đôi mắt đó, Dạ Cô Tinh nhất thời sửng sốt, ánh mắt đờ đẫn, sau đó lại cười vui vẻ.
Cô chủ động quàng tay lên cổ anh, một giây sau hôn lên môi của anh: “Thật may….”
Thật may là cô đã gặp được anh, may mắn là khi gặp anh lúc anh chưa lập gia đình, cô cũng chưa lấy chồng, thật may là không đến quá sớm cũng không đến quá muộn.
Trái tim An Tuyển Hoàng rung động, đôi tay dài siết chặt, giữ chặt Dạ Cô Tinh trong ngực, đảo khách thành chủ, dây dưa triền miên.
Dạ Cô Tinh từ từ nhắm mắt, bắt kịp tiết tấu của người đàn ông, tiếp tục bước đi trên con đường hạnh phúc….
Cô suy nghĩ, ông trời thật ra rất công bằng. Mặc dù kiếp trước phải trải qua không biết bao nhiêu đau khổ, nhưng chuyện trọng sinh đã mang đến cho cô tất cả những gì cô thiết tha mơ ước, tự do, người yêu, con gái, sự nghiệp….
Nhớ đến Giang Vũ Vi, cùng lúc đấy trong tim cũng vì cô ta mà thương cảm và tiếc nuối.
Đối với phụ nữ mà nói, yêu một người không nên yêu, thì nỗi đau và sự dày vò còn lớn hơn cả trong tưởng tượng!
Khi hai người trở về biệt thự cũng đã gần tối, An Tuyển Hoàng đi vào phòng làm việc, bỏ lỡ một ngày, còn rất nhiều chuyện quan trọng cần phải xử lý, Dạ Cô Tinh có chút đau lòng.
Trở về phòng tắm rửa, Dạ Cô Tinh thay bộ đồ ở nhà đơn giản, sau khi đi ra khỏi phòng tắm, đột nhiên cô nghe thấy tiếng ê a của bé con.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)