Ánh mắt Dương Hiểu Vân lóe lên sự vui mừng, khoé môi mang ý cười: “Em thật ngoan, hôm nay cám ơn em.”
Dương Hiểu Vân im lặng, ánh mắt lướt qua Kha Hiểu Yến, nhìn về phía Dạ Cô Tinh đang bình tĩnh đứng cạnh cửa, có chút ngượng ngùng: “Cám ơn…”
Tại nơi này, cả hai cũng đã xảy ra cuộc cãi vã không mấy vui vẻ.
Dạ Cô Tinh khoác tay: “Không có gì ạ.” Sau đó cùng Kha Hiểu Yến rời đi.
“Cô xin nghỉ phép về nhà nghỉ ngơi đi, đừng gắng gượng nữa….”
Dương Hiểu Vân nghe vậy, đôi mắt khẽ động, khóe mắt đỏ ửng, đứa nhỏ này….
Hai người vừa bước vào phòng giáo vụ, bỗng nhiên họ nghe tiếng hai người phụ nữ cãi nhau, trong đó có một giọng là của Dương Hiểu Vân, mà người còn lại…
“Cô Dương, em đã hạ thấp bản thân như vậy, cô không thể chừa cho em một con đường sống sao?” Giọng nói cất lên mang theo một loại kiêu ngạo, trịch thượng.
“Giang Vũ Vi, đây là quy định của trường học, cô cũng đành lực bất tòng tâm.” Giọng nói của Dương Hiểu Vân khuôn mẫu và thờ ơ, một giáo viên mẫu mực!
Giang Vũ Vi cười lạnh một tiếng, đều nói tiên lễ hậu binh, nhưng lại có người cố tình thích rượu mời không uống, thích uống rượu phạt, nếu đã như vậy cô ta cũng không cần nể mặt!
“Cô Dương, cô nhìn cho rõ, đây là đơn thi lại do đích thân giáo sư Giang Châu ký tên! Không phải cô luôn miệng nói đây là nội quy của trường học hả? Vậy mời cô làm việc theo quy định!”
Dương Hiểu Vân cười lạnh, trong mắt lóe lên vẻ khinh thường, có một số chuyện cô ấy không xen vào, không có nghĩa là cô ấy sẽ không biết, Giang Châu?
“Giang Vũ Vi, cô hi vọng em có thể hiểu rõ một chút!” Dương Hiểu Vân duỗi một ngón tay: “Em là sinh viên khoa Vật Lý, thầy Giang giảng dạy về quản trị kinh doanh, thầy ấy không có tư cách để viết đơn thi lại cho em.”
“Cô!”
“Còn nữa, cô không biết tờ giấy này của em từ đâu mà có, thầy Giang mặc dù còn trẻ, nhưng đối nhân xử thế ngay thẳng, làm việc nghiêm cẩn, sao lại có thể cố ý vị phạm như vậy?” Đáy mắt Dương Hiểu Vân lóe lên một tia độc ác, nhanh đến mức làm người khác khó phát hiện.
Giang Vũ Vi nghẹn họng, ánh mắt lóe lên. Đơn thi lại đích thật không phải do Giang Châu Giang viết, mà là lúc hai người tối qua ở khách sạn, cô ta tranh thủ lúc Giang Châu đi tắm, lấy trộm từ trong cặp ra, bắt chước giả mạo theo chữ viết.
Bây giờ lại bị Dương Hiểu Vân biết được, dưới cái nhìn sắc bén của đối phương, cô ta có giác cảm bị người khác nhìn thấu.
Sau khi suy nghĩ, Giang Vũ Vi nhẹ giọng và nở một nụ cười yếu ớt: “Cô Dương, em biết cô là người công chính nghiêm minh, nhưng người ta nói, luật pháp không qua khỏi tình người. Em thừa nhận, bỏ lỡ kỳ thi là em không đúng, hi vọng cô có thể cho em cơ hội sửa đổi, em nhất định sẽ cố gắng thi đậu.”
Sắc mặt lạnh lùng của Dương Hiểu Vân lúc này có chút cải thiện, nhưng thái độ vẫn như trước: “Vũ Vi, em phải hiểu, có một số chuyện khi đã xảy ra thì sẽ không có cách nào để thay đổi! Trong kì thi cuối học kì trước, em nói vắng mặt là vắng mặt, lại còn không nộp đơn xin nghỉ, cũng không viết đơn xin thi lại, gọi điện thoại cũng không bắt máy, gửi email cũng không hồi đáp, em có biết hành vi này của em đã gây ảnh hưởng rất xấu đến trường học. Cô đã giảng dạy ở trường này được mười năm, cũng chưa từng gặp sinh viên nào có gan gây chuyện mà không chịu trách nhiệm như em!”
“Cô Dương, cô nghe em giải thích, em… lúc đó em đang ở nước ngoài, căn bản không có cách nào để bắt máy, vì vậy….”
Một tháng trước kì thi học kỳ, Giang Vũ Vi trốn học bay đến Hawaii, để lén lút hẹn hò với Giang Châu đang đi công tác ở đó. Hai người lén lút yêu đương giống như chim nhỏ bay khỏi lồng sắt, đắm chìm trong bầu không khí lãng mạn của Hawaii, anh anh em em, tình ý ngọt ngào, cuối cùng quên cả trời đất mới bỏ lỡ kì thi cuối kỳ.
Vì để tránh cho mẹ cô ta nghi vấn, cô ta tắt hết phương tiện liên lạc, thậm chí ngay cả email cũng không kiểm tra. Về cuộc thi cuối học kì gì đó, cô ta cũng chẳng quan tâm, cùng lắm thì học kỳ sau thi lại là được. Người phụ nữ bị tình yêu làm cho thần trí mê muội, có thể bỏ qua mọi thứ, huống hồ chỉ là một cuộc thi học kỳ?
Hai người ở Hawaii suốt ba tháng, tuần trước mới quay về. Trái tim Giang Vũ Vi ngọt ngào đến mức chảy mật!
Dù cho Giang Châu đã có vợ con thì sao chứ? Chẳng qua cũng chỉ là người phụ nữ nông thôn quê mùa, còn Giang Vũ Vi trẻ trung xinh đẹp, thân phận cao quý. Giang Châu là người đàn ông thông minh, sẽ biết chọn lựa như thế nào, trong lòng anh ta tự biết!
Sau khi về nước, quan hệ hai người lại trở về lén lút như trước, nhìn thấy tình trạng trước mắt, đột nhiên cảm giác như miệng bị nhét đầy khổ qua đắng, Giang Vũ Vi chán nản, cô ta lại càng quyết tâm muốn mối quan hệ này được hướng ra ánh sáng, đơm hoa kết trái, danh chính ngôn thuận!
Nhất định phải khiến cho Giang Châu ly hôn với người vợ quê mùa kia!
Chuyện này chỉ có thể từ từ lên kế hoạch, bàn bạc kỹ lưỡng, nhưng chuyện quan trọng trước mắt chính là thi lại.
Giang Vũ Vi không ngờ Dương Hiểu Vân lại cố chấp như vậy, không chịu buông tha cho cô ta, thảo nào mọi người đều gọi cô ấy là “Mụ phù thuỷ”!
Nghe được lời giải thích ngập ngừng của đối phương, sắc mặt Dương Hiểu Vân trầm xuống: “Ra nước ngoài chính là lí do đó hả? Ra nước ngoài là có thể bỏ qua kì thi được hả? Vũ Vi, em như vậy là không nghiêm túc học tập! Chuyện này em không cần nói nữa, không có báo trước, không thể cho em tham gia thi lại, học lại đi!”
“Học lại?” Giọng nói the thé của Giang Vũ Vi đột nhiên cất lớn, hai mắt mở to không dám tin.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)