Chân trời, một đóa mây đen đang dần dần tụ lại, xem ra lại sắp có một cơn mưa to tầm tã….
Không lúng túng khi bị người bắt được, Anh Tử Lạc từ ngoài cửa cất bước vào, chìa tay, mặt không chút thay đổi: “Trả lại cho anh.”
Ánh mắt Minh Chiêu từ trên mặt cô gái, chuyển qua trên tay, sắc mặt đông lạnh như cũ, nhưng nếu cẩn thận quan sát sẽ không khó phát hiện chút màu sắc nhè nhẹ trên má người đàn ông.
Cô ấy nói: “Vật quy nguyên chủ.”
Minh Chiêu không có lời nào mà đỡ được, ngay cả nói tiếng “cám ơn” đều không ổn, bởi vì, đồ là do cô ấy trộm đi.
Nhất thời không nói gì, Anh Tử Lạc quay người rời đi.
Minh Chiêu lại ma xui quỷ khiến, buột miệng: “Đợi đã!”
Anh Tử Lạc bình tĩnh xoay người, trong mắt không thấy mảy may gợn sóng: “Còn có việc gì?”
“Cô… có thể đỡ tôi đi vệ sinh được không?” Quai hàm Minh Chiêu cứng ngắc, Minh Triệt đi quá lâu, anh ta thật sự nhịn không nổi nữa rồi.
Anh Tử Lạc nhìn anh ta một cái: “Vết thương của anh là sau lưng.”
Ngụ ý, chân còn chưa tàn.
Minh Chiêu sửng sốt, lời này nghe quen quen, giật mình nhớ ra, chính xác là lời mà mình đã nói với cô hôm ấy, đồng tử hơi co lại, người đàn ông mím chặt môi bạc.
Anh Tử Lạc mím môi, đồ vật không thuộc về cô, nhất định cô không tham cầu, yêu mà không được, hận không thấu xương, cô không muốn bản thân giẫm lên vết xe đổ của cha mình, hơn nữa, thù giết cha còn chưa báo, cô cũng không có tư cách tự sa ngã.
Trước đây, cha thường nói: Có được là nhờ vào vận may, còn không có cũng là số mệnh.
Có lẽ do cô quá cởi mở, cũng có lẽ, tình yêu của cô, không đủ sâu, chung quy là đã yêu, thì không hối hận.
Trên đời này, không phải mỗi người đều có thể gặp được “lưỡng tình tương duyệt”, cho dù “lưỡng tình tương duyệt” cũng không thể bảo đảm bao năm sau vẫn có thể chung thủy không thay lòng, cô không hy vọng xa vời sẽ có được tình yêu giống như dì nhỏ và chú, hai bên không nghi ngờ nhau, cũng không cầu mong cái kết trọn vẹn, chỉ cần có yêu đã là tốt lắm.
Người đàn ông này quá buồn quá lạnh, cô dùng hết toàn lực cũng không bao giờ sưởi ấm được anh ta, có lẽ, do cô vốn không đủ ấm áp, hoặc là sức chịu đựng của cô quá yếu.
Trên đời không phải cứ trả giá là sẽ có thành quả, mà Anh Tử Lạc cô lại là người cố tình tính toán chi li. Khi yêu, không so đo mọi thứ, cố chấp cuồng vọng, chỉ vì anh ta có thể nhìn lại, lại không hề nề hà lòng chàng sắt đá, không chiếm được nửa phần đáp lại, mua bán lỗ vốn, người thông minh sẽ không làm, cho nên, cô cười xoay người đi.
Mọi người, và có lẽ ngay cả bản thân cô đều đã quên mất, cô vốn là một sát thủ, đến từ liên minh Tử Thần, mà bài học đầu tiên của sát thủ được học — là phải vô tình!
Minh Chiêu nhìn vào trong đôi mắt lãnh đạm của cô, một chút nghi hoặc nổi lên trong lòng, hóa ra, phụ nữ thật sự giỏi trở mặt, nhưng cảm giác ngứa ran trong lòng lại là vì sao mà đến?
Anh ta ừ một tiếng: “Cô đi đi, tự tôi có thể đi được.”
Nói xong, quả nhiên hai tay chống trên giường, chậm rãi đứng dậy, ngay cả lông mày đều không nhíu một cái, chỉ là mồ hôi dày đặc đã bán đứng anh ta trong quá trình chịu đựng đau đớn.
Cả lưng anh ta bị thương, chỉ có thể nằm úp sấp trên giường dưỡng thương, hai tay dùng sức, kéo bắp thịt phần lưng, sẽ chỉ làm miệng vết thương vừa khép lại không lâu đã vỡ ra lần nữa, nặng càng thêm nặng.
Anh ta biết hậu quả của việc làm như vậy, cũng không phải là đến nông nỗi không thể nhịn được nữa, anh ta có thể lại đợi thêm một lát, hoặc có thể nhờ người khác đến đỡ, nhưng trong lòng lại bức bối khó chịu, như đang cùng ai tranh cao thấp, cho nên, anh ta không hề lý trí mà làm ra hành động ngu xuẩn như vậy, nhưng sự bức bối trong lòng lại kỳ quái mà tan biến rồi.
Thân thể đứng vững vàng, anh ta ngẩng đầu nhìn người đối diện, lại phát hiện chỉ còn một mảnh không khí, không có dấu vết, không có bóng dáng.
Minh Chiêu ngẩng đầu tự giễu, anh ta đến tột cùng là đang làm cái gì vậy?
“Trời ạ!” Tiếng kinh hô vừa kinh ngạc mà vừa tức giận của Minh Triệt vang lên: “Minh Chiêu! Anh còn muốn cái mạng nhỏ này nữa không đấy?”
Minh Chiêu không hề để ý đối với sự giận trách của Minh Triệt, mặt trầm như nước, chỉ trầm giọng hỏi: “Mọi chuyện xử lý xong hết rồi?”
“Ừ, xem ra, lần này phu nhân không định bỏ qua cho nhà họ Lâm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)