Một linh cảm xấu đột nhiên ập tới, Dạ Cô Tinh nhanh chóng quay đầu, lại thấy sắc mặt của Lưu Hinh Đình đột nhiên tái mét, thân thể lung lay sắp đổ…
Nói đúng hơn thì thực ra cũng chỉ là có duyên gặp mặt một lần, ở tiệc đầy tháng có gặp qua một lần, trông rất giống với Cố Phương Lan, nếu như cô không đoán sai thì nhất định là cô con gái đang du học ở nước ngoài của nhà họ Giang, là em gái ruột của Lưu Hạo Đình, em họ của Giang Vũ Ngưng- Giang Vũ Tình!
“Nina, cậu nhìn cái váy xếp ly màu trắng đó, nghe nói là mẫu mới nhất vào hè năm nay của Golden, không hổ là tồn tại ngang hàng cùng nhà thiết kế nghìn mẫu Two, cái váy này bất kể là chất liệu, hay đường may đều hoàn mỹ không chê vào đâu được!” Là một giọng nữ nhút nhát nhưng không che giấu được kích động.
Giang Vũ Tình lại lắc đầu, trong mắt hiện ra sự tiếc hận.
Trong lòng Đường Vũ Thi lộp bộp một tiếng, mở miệng dò hỏi: “Nina, tớ… nói không đúng à?”
“Đương nhiên là không đúng! Hơn nữa còn là hoàn toàn sai! Cái váy này vạt áo rộng, trang trí ở phần thân áo lộ rõ một phần sáng bóng, thêm nữa là đường may trước ngực thiết kế rõ ràng là có nếp gấp, rõ ràng là kiểu dáng cũ của năm ngoái, cái váy xếp ly trắng mà Golden tự thiết kế cắt may của năm nay có tên là- Phong Hà! Xuất phát từ bài “Tô Mạc Già” của nhà thơ nổi tiếng “Chu Bang Ngạn”, thủy diện thanh viên, nhất nhất phong hà cử (mặt nước trong xanh, từng làn gió nâng những cánh sen). Lấy câu này ám chỉ sự duyên dáng yêu kiều của người phụ nữ phương Đông, một vẻ đẹp đoan chính, rộng lượng. Cho nên, vạt áo của Phong Hà hơi thu gọn lại, tương tự với kiểu dáng của mẫu váy Tiểu Hương, có chút hơi hướng của sườn xám, đặc trưng của phần thân trên là đơn giản, chỉ có thể trang trí bằng tua rua màu trắng, sao có thể xuất hiện một phần sáng bóng dung tục như thế được?”
Đúng lúc này có nhân viên tiến lên, nở một nụ cười lấy lòng: “Quý cô đây thật sự là rất có ánh mắt, mẫu này đúng là mẫu cũ của năm ngoái, vì dọn nhà kho, cho nên mới treo ra đây, chiếc váy được chúng tôi treo trong tủ kính mới là mẫu Phong Hà do thầy Golden tự mình thiết kế.”
Giang Vũ Tình thuận tiện nhìn qua, sau đó cười một cách hài lòng, khen ngợi: “Không hổ là kiệt tác của đại sư!”
“Xin nhận những lời chúc tốt đẹp của cô.”
“Tôi thấy khí chất của cô rất phù hợp với mẫu váy mùa hè năm nay của chúng tôi, không bằng vào xem một chút đi?”
“Được!” Giang Vũ Tình hứng thú dâng cao.
Người nhân viên mỉm cười rạng rỡ, chỉ nói vài câu mà đã mời chào được một mối làm ăn, hoa hồng của tháng này có chỗ để trông cậy rồi, trộm vui trong lòng. Ánh mắt lướt qua Đường Vũ Thi, mang theo chút khinh thường, cả người đều là hàng nhái, lại còn dám vào cửa hàng cao cấp, thật là không sợ bị chê cười à!
Cảm nhận được ánh mắt của đối phương, Đường Vũ Thi vẫn cố gắng cười thoải mái như Giang Vũ Tình, nhưng cũng không khống chế được đôi mắt đang lảng tránh vì chột dạ, rõ ràng muốn giả vờ bình bình thản thản, ra vẻ thoải mái hào phóng, nhưng cuối cùng trình độ không đủ, cả người vừa mâu thuẫn lại vặn vẹo, sự khinh thường trong mắt người nhân viên kia càng đậm. Đúng thật là, trộm gà không được còn mất nắm gạo!
Lúc này, Giang Vũ Tình rất tự nhiên mà kéo cánh tay cô ta, nụ cười rạng rỡ, giống như một bông hoa đáng yêu: “Thi, chúng ta vào xem đi! Học ngành thiết kế thời trang, cần phải quan sát nhiều chạm nhiều hơn, quan sát nhiều hơn để biết phác họa mẫu trang phục, chạm nhiều hơn để viết càng nhiều về chất liệu may, giáo sư King đã từng nói rồi, một nhà thiết kế vĩ đại cần phải quen thuộc với tất cả các chất liệu có trên thế giới, cho dù đó là da cá sấu đi chăng nữa.”
Đường Vũ Thi mỉm cười gật đầu, nhưng trong đáy mắt lại che giấu sự cứng nhắc không dễ nhận thấy. Cùng là từng học tại Học viện thiết kế thời trang Paris, hai người là bạn học, là bạn cùng phòng, là bạn thân của nhau, nhưng cái gì Giang Vũ Tình cũng đều đè ép bản thân cô ta, không kể là gia thế, ngoại hình, hay là thành tích học tập, chỉ cần cùng Giang Vũ Tình đứng cùng một chỗ, thì chắc chắn cô ta sẽ luôn đứng ở dưới!
Ở trong mắt thầy cô giáo, Giang Vũ Tình là thiên tài thiết kế, trong mắt bạn học, Giang Vũ Tình xinh đẹp tốt bụng, hoà nhã, rộng lượng, cho nên, Giang Vũ Tình là thiên nga trắng, còn Đường Vũ Thi chỉ là con vịt xấu xí!
Lúc bắt đầu, cô ta ghen tị đến sắp phát điên, thậm chí ở trong mơ cô ta còn tưởng tượng việc giết chết con thiên nga trắng này! Trước khi ra nước ngoài, cô ta là nàng công chúa được cha mẹ, anh trai nâng niu trong lòng bàn tay, là học trò cưng của thầy cô giáo, là đối tượng khiến các bạn học hâm mộ, Sau khi ra nước ngoài, Giang Vũ Tình biến thành cô ta của trước đây, cô ta hận, cô ta khó chịu, cô ta không cam lòng!
Nhưng là, Giang Vũ Tình lại là người không biết nhìn sắc mặt, vẫn luôn luôn thân thiết với cô ta.
Đường Vũ Thi một mặt cùng Giang Vũ Tình giả vờ qua lại thân thiết, một mặt thì tìm cơ hội hãm hại. Thế nhưng, cô ta thông qua việc tiếp xúc, sau đó dần dần biết rõ về gia thế hiển hách của Giang Vũ Tình, thì cô ta đã thay đổi kế hoạch.
Từ lúc bắt đầu hờ hững, đến bây giờ là phụ hoạ hùa theo, điều duy nhất không thay đổi, chỉ sợ là đầy lòng đều là sự giả tình giả ý!
Gia đình cô ta khá giả, cha mẹ đều đã về hưu, anh trai tuổi còn trẻ đã là giáo sư đại học, chị dâu là con gái thị trưởng, nhưng cũng không so được với dòng họ giàu có quyền quý đứng đầu như nhà họ Giang, có quan hệ thân thiết với Giang Vũ Tình, không biết chừng cô ta có thể bay lên đầu cành làm phượng hoàng nữa, giống như chị dâu nói- chỉ cần hết lòng hết dạ, thì không có người đàn ông nào là không thể có được!
Theo như cô ta biết, Giang Vũ Tình còn có một người anh ruột…
“Thi, cậu thấy cái váy kia thế nào?” Giang Vũ Tình ra hiệu với cô ta qua chiếc gương.
Đường Vũ Thi bừng tỉnh, vội vàng gật đầu lia lịa: “Rất đẹp! Nina, cậu mà đã chọn thì luôn không có gì có thể chê được hết!”
Ai lại không thích nghe lời khen chứ? Giang Vũ Tình ngay lập tức mặt mày hớn hở, rực rỡ như mặt trời: “Cậu thích là được rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)